Ba mẹ đứng ở cửa nhìn ra cậu học trò mặc áo trắng, cụt tay, một bên chân giả, cười nói vô tư, lòng ngập tràn niềm hạnh phúc. Theo Phụ nữ Việt Nam Copy link Bạn đọc có thể báo tin, gửi bài viết, clip, ảnh về email thoisuxahoi@ttvn.vn để nhận nhuận bút cao trong vòng 24h. Đường dây nóng: 0943 113 999 Soha Tags cậu học trò cụt chân cụt chân
Là một tổ chức tự nguyện, hoạt động của Ban đại diện cha mẹ học sinh (Hội cha mẹ học sinh hay Hội Phụ huynh học sinh) có ý nghĩa, lợi ích thiết thực trong việc kết nối giáo dục giữa nhà trường và gia đình, góp phần quan trọng nâng cao chất lượng dạy và học trong các nhà trường. Tuy nhiên, Ban đại diện
Nghị lực vượt khó, học giỏi của cô học trò nghèo. Mặc dù vừa phải lo việc học, vừa phải chăm sóc mẹ bị tàn tật nhưng bạn Nguyễn Hồng Minh (huyện Gia Lâm, Hà Nội) vẫn luôn cố gắng vươn lên trong học tập và đạt được những thành tích đáng nể. Bạn Nguyễn
Lê Thị Minh Nguyệt, Ngô Thị Hạnh, Nguyễn Phương Linh (2018). Áp lực gây căng thẳng tâm lí ở học sinh trung học cơ sở. Kỉ yếu Hội thảo khoa học quốc tế tâm lí học học đường lần thứ 6 "Vai trò của tâm lí học trường học trong việc đảm bảo sức khỏe tâm lí cho
Về thiết kế của bàn học thông minh, mặt bàn có thể điều chỉnh độ nghiêng từ 0 - 60 độ, phù hợp cho các loại hình học tập và vui chơi khác nhau của trẻ. Bàn học có thể được điều chỉnh độ cao thấp một cách dễ dàng cho trẻ ngồi học tốt nhất.
Nội dung phim Học Trò Cưng Của Shen Xinyu. Cô giáo dâm đãng Shen Xinyu vô cùng quý mến một cậu học trò đẹp trai học giỏi ở lớp mà cô chủ nhiệm. Thế nhưng dạo gần đây thành tích của cậu học trò cưng bắt đầu sụt giảm khiến cô vô cùng lo lắng. Cô đã quyết định
6 tháng 9. - ''Mẹ ơi, con không muốn đi học đâu mẹ''. - ''Mày đi học cho tao''. Đó là mẫu hội thoại ngắn ngủi mà mình đã vô tình nghe lỏm được khi đi ra ngoài mua đồ vào sáng hôm qua. Mình thấy một người mẹ cùng cậu con trai đang đứng chờ mua đồ ăn sáng
Đến thăm ngôi nhà từ 6 căn hộ ghép lại, choáng váng với sự hoành tráng nhưng ngưỡng mộ hơn với tư duy tích cực, cầu tiến của chị mình, diễn viên
. Thời học trò của bố/mẹ ở MC có gì khác so với chúng mình? Ăn trưa bằng phiếu ăn, tự trang trí phòng ngủ, thi bày mâm cỗ Trung thu, cắm trại qua đêm ở Đại Lải… và còn nhiều điều thú vị nữa. Chúng mình cùng tìm hiểu thông qua chia sẻ của các bố mẹ là những cựu học sinh MC nhé! 10 điều mẹ thích nhất thời đi học 1. Ăn trưa bằng phiếu ăn Hằng ngày, lớp trưởng sẽ hỏi buổi trưa, các bạn chọn phiếu cơm hay phiếu phở/mỳ tôm/bún. Bởi tỷ lệ phiếu phở/mỳ tôm/bún luôn ít hơn phiếu cơm nên bạn nào không muốn ăn cơm thì phải đăng ký trước với lớp trưởng. Hội con trai lớp mẹ tớ thường chọn phở/mỳ tôm/bún, sau đó sẽ thêm một bát cơm chan canh vì cơm, canh được lấy thoải mái. Theo mẹ, mỗi ngày được tự chọn món ăn trưa là một điều rất thú vị với mỗi học sinh. 2. Tự trang trí phòng ngủ Trước đây, phòng học và phòng ngủ của MC ở hai dãy khác nhau. Đầu năm học, các lớp sẽ dọn dẹp và thi trang trí phòng ngủ. Mỗi lớp sẽ tự thiết kế, chẳng hạn như chọn màu sơn/rèm cửa/giá sách hay mang đồ trang trí của cá nhân đến đóng góp cho lớp. Mẹ tớ chia sẻ rằng, việc nhìn thấy gấu bông thân thương được trưng bày ở phòng học khiến không gian trở nên thân thiện hơn rất nhiều. 3. Đi dã ngoại, cắm trại 2 ngày Mỗi lớp sẽ tự dựng và trang trí trại theo phong cách riêng. Trong 2 ngày ấy, trường tổ chức rất nhiều cuộc thi dành cho cá nhân, nhóm và tập thể. Trò chơi ấn tượng nhất là bắt gà vì càng bắt được nhiều gà thì buổi tối, nồi cháo của lớp càng thơm ngon. Việc được đi chơi 2 ngày và tham gia những hoạt động thú vị như vậy càng khiến các thành viên trong lớp thân thiết hơn. 4. Tham gia giải đấu thể thao của khối Ngoài việc tốt cho sức khỏe, các giải đấu này còn giúp lớp gắn kết hơn. Các trận bóng đá tuy diễn ra vào buổi trưa nhưng luôn kín đặc học sinh đứng xem và cổ vũ ở 5 tầng nhà. Đó thực sự là một khung cảnh đáng nhớ với không khí tuyệt vời. 5. Thi bày mâm cỗ Trung thu Mẹ tớ kể, vào Rằm tháng 8 Âm lịch, mỗi lớp tự bày biện một mâm cỗ để thi với nhau. Các thành viên sẽ mang hoa quả, bánh kẹo, đồ trang trí… ở nhà đến lớp để đóng góp vào mâm cỗ chung. Dù đoạt giải hay không thì điều được mọi người mong chờ nhất là khoảnh khắc cùng nhau phá cỗ. 6. Lớp có đồng phục riêng Mẹ tớ bảo ở MC, sự khác biệt luôn được khuyến khích. Từ thời đó, mỗi lớp đã được tự chọn và may đồng phục riêng để mặc vào một ngày nhất định trong tuần. Điều ấy đã góp phần tạo nên bản sắc cho từng lớp. 7. Thầy cô giỏi, cá tính và yêu trò Theo mẹ tớ, tất cả giáo viên MC đều ấn tượng và thân thiện với học sinh. Thầy cô luôn dành tình cảm cho học trò như với những đứa con của mình. Ngoài các sự kiện của trường, thầy cô còn tổ chức thêm những hoạt động riêng để hiểu học sinh hơn và giúp lớp thêm đoàn kết, thương yêu nhau. 8. Chữ viết bảng của thầy Khang Mẹ tớ kể rằng, mỗi khi trường sắp tổ chức sự kiện nào đó, thầy Khang sẽ dùng phấn viết bảng thông báo. Đám học sinh thường đứng xung quanh để xem thầy viết bảng và ngắm nhìn những dòng chữ với màu sắc ấn tượng. 9. Bạn cùng khối Việc đi xe buýt trường đã giúp mẹ tớ làm quen các bạn cùng khối, chứ không chỉ giới hạn trong phạm vi lớp. Có bạn cùng khối gần nhà để kết thân, vui chơi khiến mẹ tớ không những thích lớp mà còn thích cả khối, trường nữa. 10. Bạn cùng lớp Bạn thân ở MC là điều tuyệt vời nhất trong những năm tháng học trò của mẹ tớ. Đến bây giờ, mẹ và những người bạn thân ấy vẫn thường xuyên tâm sự, động viên và giúp đỡ nhau rất nhiều trong cuộc sống. VI ANH 7I1 - LAM ANH 1M2 Những trò nghịch ngợm của mẹ Tuổi học trò luôn là quãng thời gian đẹp đẽ của mỗi người. Với những ai rời xa ghế nhà trường, kỷ niệm của những ngày đi học thực sự là điều trong trẻo, đáng nhớ được cất giữ trong tim. Chẳng thế mà mỗi lần kể về thời “nhất quỷ, nhì ma” ở Marie Curie, giọng nói của mẹ tớ luôn tràn đầy cảm xúc và sự say mê. Suốt thời đi học, mẹ tớ được thầy cô nhận xét là một học sinh ngoan hiền và có phần nhút nhát. Nhưng qua lời kể của mẹ, tớ thấy mẹ cũng nghịch ra trò. Chẳng hạn như năm lớp 9, vào buổi trưa hè, mẹ trùm chăn, trốn cô giáo để đọc tiểu thuyết. Hồi ấy, MC đã được đánh giá “xịn” vì có học bán trú, ngủ trưa. Hết năm lớp 10, cả lớp cùng cô chủ nhiệm ra bãi sông Hồng vui chơi, đá bóng. Là hậu vệ cứng, mẹ tớ không chịu tha cho ống đồng của cô. May mà cô không để bụng, hì hì. Năm lớp 11 đi cắm trại ở hồ Đại Lải, nửa đêm, cả lớp trốn cô chủ nhiệm, rủ nhau vào rừng tìm ma. Đang đi yên lành, mẹ tớ bỗng hét lên rồi quay đầu bỏ chạy, làm các bạn khác cũng hốt hoảng bỏ chạy theo. Sau một lúc nhốn nháo, thấy không có chuyện gì, cả đoàn mới bình tĩnh đi tiếp. Hóa ra là mẹ tớ hét thử để “khuấy động” chuyến đi, hì hì. Mẹ bảo, các bạn trong lớp cũng có nhiều trò nghịch ngợm đến mức mỗi lần kể chuyện, mẹ đều cười khúc khích như đang sống lại những giây phút đó. Tuy nhiên, mẹ bảo cả lớp học hành nghiêm túc lắm! Mọi người hay thảo luận, trao đổi bài vở để cùng “vỡ” vấn đề và tiến bộ. Nhất là những ngày ôn thi cuối cấp, từng nhóm truy bài hoặc rủ nhau đi học ôn, thi thử… Rồi đến kỳ thi, cả lớp đặt ra chỉ tiêu để cố gắng. Không chỉ vậy, các thầy cô có rất nhiều “chiêu”, đặc biệt là bằng tình yêu thương để truyền cảm hứng cho các học trò tìm tòi, khám phá, say sưa với các môn học. Không chỉ chuyện học mà các hoạt động văn nghệ, thể thao càng khiến lớp mẹ tớ thêm đoàn kết. Đội bóng đá của lớp mẹ vừa thi đấu vang dội vừa “mê hoặc” khán giả bởi lối chơi đẹp mắt, lãng tử; còn các cổ động viên luôn cổ vũ hết mình. Hoặc hôm thi “HS” phiên bản sáng tạo của chương trình “SV” đình đám ngày ấy, lớp mẹ làm giám khảo “tâm phục, khẩu phục” khi các đại diện của lớp hát trên sân khấu thì toàn bộ thành viên ngồi cổ vũ phía dưới cũng đồng thanh hát theo. Lúc thi văn nghệ, dàn đồng ca của lớp mẹ còn khiến giám khảo cảm động khi các thành viên nắm chặt tay nhau, hát say sưa và không hề “phô”, lệch nhịp. Có lẽ, vòng tay yêu thương của các thầy cô cùng những trò nghịch ngợm, những say mê học hành, những gắn kết đầy yêu thương trong mọi hoạt động, những “rung rinh” đầu đời thuở học trò đã trở thành chất keo kết dính mẹ và các cô, chú với nhau để đến giờ, mỗi khi gặp gỡ hay nhắc về nhau, những ký ức vẫn sống động, chan chứa yêu thương. Được nghe mẹ kể những kỷ niệm và cảm nhận tình cảm với trường lớp, thầy cô, bè bạn năm xưa của mẹ, tớ càng thêm yêu MC và tự nhủ phải trân trọng mỗi khoảnh khắc đang có để mai này lớn lên, khi nhìn lại thì biết mình may mắn mang theo một hành trang vô giá. TRUNG HÒA 9M1 MC dạy bố sự tử tế Bố mình là cựu học sinh lớp P, 97 - 00. Mình và cậu em Trung Kiên 5I3 được bố kể cho rất nhiều câu chuyện về tuổi học trò ở MC. Bố kể năm đó, sau khi tốt nghiệp cấp 2, gia đình chuyển ra Hà Nội sống với mục đích cho bố vào một ngôi trường tốt. Khi tham khảo nhiều nguồn thông tin, biết MC có tiếng với thành tích dạy tốt, học tốt, tỷ lệ đỗ Đại học 100%; lại quy tụ nhiều thầy cô dạy trường chuyên, Đại học thì ông bà nội đã quyết định lựa chọn ngôi trường này. Hè năm ấy, bố tham gia lớp ôn luyện tại trường trong khoảng 2 tuần. Bố vẫn nhớ như in ngày đi thi với tâm trạng hồi hộp, căng thẳng. Các thí sinh toàn hạng “cao thủ”, chỉ tiêu tuyển sinh của trường lại ít nên sự cạnh tranh rất lớn. Đến ngày mình thi vào lớp 6, được cầm thông báo nhập học trên tay thì cảm thấy vinh dự, tự hào lắm! Bởi mình cũng được trở thành MCer như bố. Khi chúng mình còn nhỏ, bố luôn kể về ngôi trường MC. Bố nói, học sinh của trường có sự tự do, khoáng đạt trong khuôn khổ và được phát triển toàn diện. Ở đây, học sinh không chỉ được ăn ngon, mặc đẹp mà còn được vui chơi, tham gia nhiều hoạt động thể thao, dã ngoại. Đặc biệt, người mà bố nhắc đến nhiều nhất là thầy Khang. Bố bảo thầy vừa có tâm vừa có tầm và luôn quan tâm học trò ở nhiều mặt. MC là ngôi trường rất thân thiện; thầy cô, bạn bè đều là những người tốt nên bản thân bố cũng luôn được hướng đến điều tử tế. Với chúng mình, Marie Curie luôn là lựa chọn hàng đầu để theo học bởi đó là nơi giúp bố trưởng thành và có nhiều kỷ niệm. Chắc chắn, chúng mình cũng sẽ có thời học trò tuyệt vời giống như bố. Cảm ơn bố vì đã đồng hành cùng chúng con trong những năm tháng không thể nào quên này! LÊ MINH 7M3 Yêu MC từ những câu chuyện của mẹ Năm nay, mình trở thành học sinh của ngôi trường Marie Curie. Đây cũng là nơi mà mẹ mình theo học 4 năm cấp 2 và có rất nhiều kỷ niệm đẹp. Mẹ thường kể cho mình nghe về sự gắn bó với trường lớp, thầy cô và bạn bè. Mẹ luôn tự hào là một MCer, được trang bị nền tảng tiếng Anh tốt và được sống trong môi trường giáo dục thân thiện, hiện đại. Hồi đó, mẹ là một cô học trò cá tính, luôn muốn bộc lộ cái tôi. Điều đáng quý ở MC là sự khác biệt của mỗi con người luôn được tôn trọng. Mẹ vẫn thường ôn lại những kỷ niệm ở bán trú, cùng học, ăn, ngủ với bạn bè. Những chuyến cắm trại qua đêm ở Đại Lải, được ở lại trường rồi cùng học, thi bơi… cũng tạo nên sự đặc biệt cho MC so với các ngôi trường khác thời bấy giờ. Thực sự, những câu chuyện của mẹ đã truyền rất nhiều cảm xúc cho mình và em trai. Trước ngày dự tuyển vào lớp 6, bố mẹ đã dẫn mình đến tham quan Marie Curie. Mình đã không giấu nổi sự hào hứng khi vừa đặt chân tới cổng Trường Sa, phóng tầm mắt lên dãy nhà với những ô kính màu nổi bật. Mình thích thú ngắm nhìn khuôn viên rộng lớn, nhiều cây xanh, lớp học khang trang, đặc biệt là sân bóng. Mình còn hào hứng tưởng tượng tới ngày được chơi bóng rổ - môn thể thao yêu thích. Đúng như mẹ nói, thầy cô MC thân thiện, gần gũi như người nhà vậy. Mình đã kịp cảm nhận điều ấy vào hôm dự tuyển. Sự chuẩn bị chu đáo, ân cần của thầy cô đã để lại ấn tượng mạnh, khiến mình càng quyết tâm giành “tấm vé” quý giá vào trường. Từ nhỏ, mình đã luôn mơ ước được vào ngôi trường này để học hỏi kiến thức, phát triển ngôn ngữ và gặp gỡ nhiều bạn bè mới. Giờ là tân MCer, mình cảm thấy thật tự hào, hạnh phúc khi mẹ là người đồng hành và trở thành động lực thôi thúc mình nỗ lực nhiều hơn. Cảm ơn mẹ đã mang mình đến MC - một chân trời mới, hứa hẹn đầy ắp trải nghiệm cho tuổi học trò! NHẬT MINH 6M5
Ý kiếnĐời sống Chủ nhật, 4/6/2023, 1900 GMT+7 'Con học hành nỗ lực, đạt thành tích cao thì cha mẹ tự hào đăng lên mạng để làm kỷ niệm có sao đâu', nhiều phụ huynh lập luận. Chụp bảng điểm, thành tích tiếng Anh, múa hát... của con, đăng lên mạng là cách mà nhiều bậc cha mẹ ngày nay thường làm, nhất là thời điểm cuối năm học. Dạo một vòng quanh các trang mạng xã hội những ngày này, không khó để bắt gặp những bài đăng có nội dung về thành tích của con cái được chia sẻ tràn ngập. Vậy việc khoe con học giỏi của nhiều cha mẹ Việt là đúng hay sai?Nói về câu chuyện này, độc giả Kieu Phuong lấy dẫn chứng từ chính trường hợp của gia đình mình "Em trai tôi năm nay thi vào lớp 10. Lớp của em là lớp kém nhất khối, còn em tôi lại học tốt nhất lớp này. Bản thân em rất ghét việc bố mẹ liên tục khoe con học hành thế nào trên mạng xã hội. Hôm đi họp phụ huynh, có một người hỏi mẹ rằng 'cháu nó học thế nào mà điểm cao thế?'. Mẹ tôi chỉ bảo 'tối nào cũng thấy con học hành'.Ấy vậy mà hôm sau đi học về, em tôi nhăn nhó trách mẹ vì kể lể nọ kia với người khác. Hóa ra các phụ huynh đó về nhà nói lại cho con họ, hôm sau lên lớp chúng lại móc mỉa em trai tôi. Như vậy trong việc khoe con, một người khoe khiến cả tá người áp lực".Cho rằng việc cha mẹ khoe thành tích của con cái sẽ khiến trẻ gặp áp lực, bạn đọc HT nhấn mạnh "Cha mẹ có quyền tự hào về thành tích học tập của con cái mình vì đó niềm vui và sự hãnh diện của đấng sinh thành, nhưng hãy cẩn thận vì điều đó sẽ vô tình tạo áp lực cho con cái và cho chính họ. Việc học không phải lúc nào cũng 'xuôi chèo mát mái' và lúc điểm số không tốt, những đứa con có thể sẽ bị áp lực do không làm hài lòng cha mẹ. Còn bản thân cha mẹ sẽ cảm thấy hụt hẫng khi thấy thành tích con không được như kỳ vọng để họ khoe ra".Đồng quan điểm, độc giả Dat Phamtrong bổ sung "Nếu con giỏi thật thì cha mẹ khoe một chút trong nội bộ gia đình, bạn bè thật thân thiết, cũng không sao. Nhưng nhiều người lại đưa thành tích của con lên mạng xã hội là điều rất không nên. Nhiều khi việc làm đó sẽ tự tạo áp lực cho các cháu. Đến ngày nào đó con không giữ được phong độ, các cha mẹ sẽ lại thất vọng, chì chiết các con".>> Tôi để con nghỉ hè rời xa sách vởTrong khi đó, có cái nhìn thoáng hơn trong câu chuyện này, bạn đọc Quoc Khanh bình luận "Tôi cho rằng ai thích thì cứ việc khoe thành tích của con thôi. Người ta thường khoe những cái mới có lần đầu, cái có giá trị lớn với họ, cái mà người ta coi trọng, nỗ lực lớn mới đạt được.. Cái gì mà người ta coi trọng, hay vất vả đạt được, giờ tự hào thì vui sướng khoe ra cũng chẳng có gì đúng hay sai cả. Hoặc đơn thuần nhiều người chỉ đăng lên Facebook để lưu lại kỷ nhân tôi cho rằng, khoe con học giỏi còn đỡ hơn mấy thứ khoe khoang linh tinh như đi ăn uống ở quán nào cũng chụp hình, check-in sống ảo, khoe mấy cái vật chất cơ bản như đôi giày, điện thoại... Tôi không khoe con, nhưng thấy người khác khoe đi du lịch nước ngoài, ở resort 5 sao, điện thoại chục triệu, xế sang vài tỷ đồng... còn thấy nhàm hơn nhiều"."Nếu bọn trẻ đã cố gắng thật thì khoe thành tích cũng chẳng sao, coi như một cách cha mẹ động viên con cái thôi mà. Chứ không lẽ con cố gắng suốt năm học, nay có thành tích nhất định, mà về lại bảo chẳng có gì đáng tự hào, chẳng đáng để khỏe thì cũng buồn cho con cái. Quan trọng là chúng ta không làm quá lên thôi", độc giả Cuong Nguyen nói cũng suy nghĩ của bạn đọc Không chấp "Trẻ còn bé thì cha mẹ còn khoe được, chứ khi con lớn lên rồi khoe sao được nữa? Cuộc sống vốn nhiều áp lực, con trẻ còn nhỏ là thời điểm đáng yêu nhất. Nên tôi cho rằng chúng ta nên suy nghĩ vui vẻ lên. Tôi không khoe bảng điểm nhưng khi con đi múa hay biểu diễn tôi cũng đều đăng lên mạng xã nhất, tôi muốn lưu giữ lại khoảnh khắc đẹp của các con để làm kỷ niệm, chứ để trong bộ nhớ máy lâu ngày cũng đầy hoặc mất. Thứ hai, tôi muốn lan tỏa những điều tốt đẹp đến bạn bè, người thân. Chẳng lẽ cứ phải như mấy bà, mấy cô, suốt ngày đăng bài lên chê chồng, chán việc, chán đời... mới là đáng làm hay sao?".>> Quan điểm của bạn thế nào? Gửi bài tại đây. Bài viết không nhất thiết trùng với quan điểm
Thư giãnCười Thứ bảy, 7/11/2020, 1500 GMT+7 Cách dùng từ của cậu học trò khiến phụ huynh 'dở khóc dở cười' vì không biết đang khen hay chê. Mới đây, một nữ phụ huynh đã hào hứng chia sẻ bài văn của cậu con trai học lớp 3. Được yêu cầu viết về "người thân trong gia đình em", cậu đã tả mẹ. Chia sẻ nhận gần lượt tương tác của người mẹ. Nguyên văn bài văn của cậu học trò"Trong gia đình, người em yêu thương nhất là mẹ. Mẹ tên là Hạnh, năm nay mẹ em 33 tuổi, mẹ em làm nghề giáo viên. Mẹ em có dáng người không cao lắm, da hơi trắng. Mẹ em nấu ăn cũng hơi ngon, bố em hay bảo ăn cũng tạm khi em được nghỉ học, em hay chạy ra sân chơi bắn súng nước với anh của em. Mẹ em đi ra quát to 'Đi vào lớp nhanh lên', quát xong mẹ em lại bảo 'à quên, đi vào nhà nhanh lên'. Mẹ rất hay mua quần áo đẹp cho tụi em, xong mẹ bảo 'da đen mặc quần áo xấu ma nó thèm nhìn'.Phây búc Facebook của mẹ em tên là Hạnh Tồ còn của bố em là Chi Cồ. Mỗi khi đi làm về mẹ hay bảo 'Chi Cồ ơi, hôm nay ở lớp mệt quá, Chi Cồ nấu ăn nhé'. Xong bố em lại bảo 'không nấu được, thế có ăn được không?'. Mẹ em bảo 'ăn tốt', xong bố em lại bảo 'khôn thế'. Em rất yêu mẹ của em, em hứa sẽ học thật giỏi để được đi xuất khẩu nước ngoài như mẹ em, mẹ bảo 'lớn lên cho đi xuất khẩu hết'. Một lần khác, cậu học trò cũng trổ tài viết văn Mới học lớp 3 nên cậu nhóc vẫn còn sai chính tả tùm lum cũng như chưa xếp ý rõ ràng. Tuy nhiên ai cũng công nhận cu cậu có năng khiếu hài hước thiên bẩm, viết câu nào khiến người lớn cười lăn câu đó."Biết ước mơ lắm đấy nha, học còn lấy bằng Thạc sĩ hoặc Tiến sĩ nha các mẹ. Nửa đêm đọc bài này mà cười lăn lộn mãi không ngủ được"."Nhìn bài này mà sợ nay mai có con phải đi dạy Văn cho con quá. Sợ mình đọc Văn con xong cười nguyên buổi không dạy được gì mất, lũ trẻ quả là đáng yêu hết cỡ mà"."Bé đáng yêu quá, con trai mà viết chữ đẹp ghê. Dù vẫn còn sai chính tả nhưng học lớp 1 thế này là ổn rồi, đừng phụ huynh nào săm soi khả năng tiếng Việt của 2 bé nhé!".
“Vững vàng cùng con từ gốc rễ” là chuỗi các bài viết nhằm truyền đạt những kiến thức về hướng nghiệp sớm dành cho cha mẹ có con từ 3-12 tuổi. Thông qua lối kể chuyện dễ hiểu, Sông An mong rằng cha mẹ hiểu được tầm quan trọng của hướng nghiệp sớm và bắt đầu từ những hành động nhỏ từ việc đồng hành cùng con thấu hiểu sở thích, năng khiếu. Từ đó, con được trải nghiệm từ sớm và sáng suốt trong con đường chọn ngành nghề tương lai. Nuôi dưỡng con giống như chăm một cái cây, tưởng chừng đơn giản, nhưng không phải ai cũng làm được. Ở Bhutan, gia đình Quốc vương được đánh giá là gia đình hoàng gia kiểu mẫu và nhận được sự kính trọng của nhiều người, đặc biệt là về cách nuôi dạy con rất khác biệt khác biệt so với nhiều gia đình hoàng gia khác. Đức vua và Hoàng hậu xem việc giáo dục vị hoàng tử nhỏ tuổi giống việc chăm sóc một cái cây. Nếu cây con được chăm sóc cẩn thận và đúng cách, nó có thể phát triển cứng cáp, chịu được giông bão và cho ra hoa thơm trái ngọt. Sinh ra trong hoàng tộc, nhưng không vì thế mà tiểu hoàng tử Bhutan trở thành một “cái cây” được bao bọc kỹ lưỡng. Tiểu hoàng tử nhiều lần xuất hiện với những hành động đẹp, được nhận xét là một đứa trẻ ngoan ngoãn, biết trên biết dưới, khiêm tốn và thân thiện với mọi người. Nuôi dưỡng con như chăm sóc một cây xanh, cha mẹ cần biết chăm sóc đúng cách ở từng giai đoạn. Cha mẹ hãy để ý đến cách con học những điều mới, xem con thích gì, cá tính như thế nào. Những việc đơn giản như cột dây giày, xếp quần áo,… cha mẹ hoàn toàn có thể hướng dẫn con làm. Mỗi đứa trẻ sẽ có khả năng tiếp thu khác nhau, nên cha mẹ nên đợi con làm theo tốc độ của con, thay vì tốc độ cha mẹ mong muốn. Một cái cây muốn phát triển khoẻ mạnh cần có thời gian, không thể nhanh như dùng thuốc tăng trưởng, nên cha mẹ hãy kiên nhẫn khi đồng hành cùng con nhé! Khi lần đầu tiếp xúc với những thứ mới mẻ, con sẽ rất thích khám phá. Cha mẹ hãy giúp con trải nghiệm càng nhiều điều mới càng tốt. Đó có thể là gặp gỡ những đứa trẻ khác, đi du lịch cùng bố mẹ hay đơn giản là ngồi sau xe ba/mẹ mỗi cuối tuần đi quanh thành phố. Một cái mầm non sau khi chui lên khỏi mặt đất không chỉ cần được chăm bón kỹ lưỡng, mà còn phải học cách thích nghi tốt với các điều kiện tự nhiên xung quanh. Việc chăm trẻ ở tuổi này cũng vậy, thay vì chỉ chăm chăm cho con ăn đúng bữa, ngủ đúng giờ, cha mẹ hãy cho con cơ hội khám phá nhiều điều mới trong cuộc sống hơn. Từ cái mầm xanh bé xíu, qua năm tháng cái cây sẽ lớn dần, và bắt đầu ra những chiếc lá đầu tiên. Việc cái cây ra lá như bước chuyển mình của trẻ, khi các con bước chân vào trường Tiểu học. Ở độ tuổi này, con sẽ bộc lộ rõ nét hơn các đặc điểm về tính cách, sở thích. Cha mẹ hãy tiếp tục quan sát để thấu hiểu con, cho con tham gia các hoạt động trải nghiệm phù hợp với sở thích của con như thể thao, vẽ, hát,… Khi tham gia vào các lớp học ấy, con vẫn rất cần sự đồng hành của cha mẹ. Hãy dành thời gian trò chuyện với con sau mỗi hoạt động, để giúp con nhìn lại và hiểu hơn về bản thân. Đây là chìa khóa giúp con hiểu mình và thế giới nghề nghiệp quanh mình. Giai đoạn cây ra hoa lại đánh dấu một bước chuyển mình mới của con, khi con bước vào độ tuổi vị thành niên. Ở độ tuổi này, con dần trở nên độc lập hơn, con thích có thời gian riêng với bạn bè, tìm hiểu về thế giới theo cách con muốn, và bắt đầu kiến tạo nhân sinh quan của riêng mình. Cha mẹ hãy luôn tạo điều kiện để con để con trải nghiệm, và đặc biệt là cho con không gian riêng, khuyến khích con có thời gian rảnh bên cạnh việc học. Vì khi con rảnh là lúc con đang dần lớn. Chăm cho cây trổ hoa không phải là chuyện đơn giản, việc ra hoa bị ảnh hưởng bởi rất nhiều yếu tố như thời tiết, phân bón, lượng nước,… Cây có ra hoa được thì mới có thể tiếp tục quy trình cho ra quả ngọt trong tương lai. Các con cũng vậy! Khi bước vào độ tuổi vị thành niên, con rất dễ bị tác động bởi những thay đổi tâm sinh lý diễn ra bên trong, lẫn những tác động từ bên ngoài như môi trường, bạn bè, xã hội. Vì thế, cha mẹ cần hỗ trợ để con thích ứng tốt với những thay đổi ấy. Khi có thể thích nghi với những thay đổi đó, con sẽ biết cách đưa ra quyết định liên quan đến bản thân mình trong tương lai và biết chịu trách nhiệm cho những chọn lựa ấy. Nuôi dưỡng con giống như chăm một cái cây, dù không đơn giản, nhưng cha mẹ sẵn sàng học hỏi để đồng hành cùng con. Cây xanh ở mỗi giai đoạn khác nhau cần lượng nước, lượng phân, cách chăm sóc khác nhau. Người trồng cây vì thế có vai trò thiết yếu trong việc giúp cây tăng trưởng nhanh, cho ra quả ngọt sớm. Ở mỗi giai đoạn của quá trình khôn lớn, con cũng cần cha mẹ đồng hành theo một cách khác nhau. Có cha mẹ đồng hành xuyên suốt chặng đường 10 năm đầu đời, con chắc chắn sẽ vững vàng hơn rất nhiều trước những quyết định lớn trong tương lai, trong đó có quyết định về nghề nghiệp. Nguồn tham khảo trang 14, 17, 18-20, 28-30. Sách Cùng con định hướng nghề nghiệp, trang 8,9. xem Stage 2 Autonomy vs. Shame and Doubt, Stage 3 Initiative vs. Guilt, Stage 4 Industry vs. Inferiority, Stage 5 Identity vs. Confusion. Tác giả Phoenix Ho Biên tập Châu Giang Hướng dẫn đăng ký bằng tiếng Việt Đăng nhập
Bài viết VAI TRÒ CỦA MẸ TRONG CUỘC SỐNG thuộc chủ đề về Thắc Mắt thời gian này đang được rất nhiều bạn quan tâm đúng không nào !! Hôm nay, Hãy cùng tìm hiểu VAI TRÒ CỦA MẸ TRONG CUỘC SỐNG trong bài viết hôm nay nhé ! Các bạn đang xem nội dung về “VAI TRÒ CỦA MẸ TRONG CUỘC SỐNG”Đánh giá về VAI TRÒ CỦA MẸ TRONG CUỘC SỐNG Xem nhanhThanhdongvlog ngaycuame motherday Tình mẹ ngọt ngào, thuần khiết như những giọt mật ngọt nguyên chất, nhẹ nhàng như ánh mắt mặt trời bình minh đầu thu và mộc mạc như rặng tre đầu làng vậy đó. Ngược lại với sự nhẹ nhàng dịu dàng đó là sự hi sinh to lớn mà mẹ đã dành cho con. Mẹ bỏ qua ước mơ tuổi xuân của mình để dành tất cả hạnh phúc dành cho con, chính là mẹ đang tích lũy những gì tốt đẹp nhất của mình để cho con được hưởng thụ tất cả. Hỡi ai biết không? Mẹ của chúng ta đã mang thai chúng ta hơn chín tháng trời rồi chịu đau đớn để đẻ ra chúng ta đấy. Trong lúc mang thai mẹ đã chịu rất thường xuyên khổ cực, mẹ đã phải ăn những thứ khó ăn, những thứ mà mẹ không hề thích cũng chỉ để tốt cho sức khỏe và sự phát triển cho con . Và còn nữa trong thời gian đó mẹ đã phải đi đứng nhẹ nhàng, cũng đã có những hạn chế, mẹ đã nhu cầu được làm những gì mình thích nhưng vì con mẹ đành phải bỏ qua mong muốn tức thời của mình, và khi mẹ mang thai chúng ta chính là đang hi sinh đi vóc dang thon thả của mình đấy!. Khi con ra đời thứ thức ăn mà con được nhận đầu tiên là sữa mẹ- thứ thức ăn mà đã được các nhà khoa học nghiên cứu và chứng minh đây là thức ăn tốt cho sức khỏe và sự phát triển toàn diện cho em bé, giúp em bé chống lại được nhiều loại bệnh. Mẹ đã dành cho con những gì thuần khiết, tốt nhất cho con, mẹ đã chắt lọc những gì tốt đẹp nhất lại để chúng ta tiếp nhận được. không chỉ vậy, mẹ còn là người cô giáo hiền ngay từ thưở còn bé của mỗi chúng ta . Mẹ đưa con vào giấc ngủ bằng những câu truyện cổ tích mang ý nghĩa uốn nắn nhân cách trong con, mẹ giúp con có những lí lẽ về đời, những nhân cách đạo đức tốt đẹp từ những phép lễ phép, lịch sự với người lớn từ nhỏ. Mẹ luôn bên con từng bước đi chập chững đầu đời, từng tiếng nói ú ớ chưa rõ ràng của chúng ta. Lúc chúng ta ngày một lớn lên thì mẹ chính là sự tin tưởng mãnh liệt của mẹ đối với con cũng lớn dần, còn nhớ không chỉ lần mẹ đánh đập roi vọt hồi bé ấy khi lớn cũng chẳng còn nữa vì mẹ luôn tin vào những hành động của chúng ta, Cho tới khi con trưởng thành thì vai trò của mẹ không hề bị phai mờ, mai một đi một chút nào cả mà hình như nó cũng lớn dần theo, nó lớn theo những nhận thức chín chắn, trưởng thành hơn của chúng ta về cuộc đời này, lớn theo những khó khăn vấp ngã trong đời của con. Đã có những lúc mẹ và con cãi vã khi mỗi người có những suy nghĩ về tương lai của con khác nhau, có thể con muốn theo đuổi ước mơ còn mẹ lại muốn hướng con tới hoạch định khác hơn nhưng dù sao đi chăng nữa thì mẹ làm vậy cũng chỉ nhu cầu con có một tương lại thật tốt thôi, mẹ muốn tương lai con sẽ không còn có những hối hận mơ màng về quá khứ nữa. Và còn cả những lần con cô đơn khi gặp phải những vấp ngã, khó khăn nữa thì người vẫn ở bên con. Khi mà con vẫn đang mải mê theo đuổi giấc mộng xa hoa chốn thành phố rực đèn , khi mà biển người đang hướng con cổ vũ, đặt lên con những hi vọng mong muốn con bay thật cao hơn nữa thì mẹ lại lo lắng con sẽ bị tổn thương, lo rằng đôi cánh thiên thần của con sẽ bị thương. Hay cả những lúc mà con mất hi vọng nhất thì người mà con nhớ tới lại là mẹ. Vì sao ư? Vì mẹ là người luôn quan tâm, dịu dàng với con, mẹ là người luôn chở che con như bảo bối và cũng chính mẹ là người dẫn đường cho con đi sao cho đúng khi con đang lạc lối giữa chốn tối tăm, tội lỗi. Chính do đó nên có thể nói rằng mẹ chính là vị quân sư, Người bảo hộ hấp dẫn nhất của cuộc đời con . Với sự hi sinh, những công lao to lớn của mẹ thì chúng ta phải làm gì để báo đáp công ơn của người ? Chúng ta cần phải cố gắng học hành sao cho thật giỏi, hãy sống sao cho tương lai của mình đừng tăm tối vì nếu như vậy mẹ sẽ buồn lắm đấy. Hãy luôn nhớ những lời mẹ dạy về nhân cách đạo đức, về cách sống sao cho phải …, hãy nhớ hỏi thăm mẹ mỗi lúc trở trời, mưa nắng thất thường hay những cuộc điện thoại về nhà khi công việc bộn bề sớm muộn. Hay nói cách khác đừng để mẹ phải lo lắng thêm quá thường xuyên, và cũng không được để giọt lệ phải rơi trên khuôn mặt hằn lên bao nhiêu khắc khổ đầy những sự hi sinh của mẹ dành cho con. Tinh mẹ bao la vậy đó! Hãy cố gắng nói lời yêu thương với mẹ khi còn có thể vì cuộc sống là hữu hạn mà ../. Các câu hỏi về mẹ có ý nghĩa như thế nào Nếu có bắt kỳ câu hỏi thắc mắt nào vê mẹ có ý nghĩa như thế nào hãy cho chúng mình biết nhé, mõi thắt mắt hay góp ý của các bạn sẽ giúp mình cải thiện hơn trong các bài sau nhé <3 Bài viết mẹ có ý nghĩa như thế nào ! được mình và team xem xét cũng như tổng hợp từ nhiều nguồn. Nếu thấy bài viết mẹ có ý nghĩa như thế nào Cực hay ! Hay thì hãy ủng hộ team Like hoặc share. Nếu thấy bài viết mẹ có ý nghĩa như thế nào rât hay ! chưa hay, hoặc cần bổ sung. Bạn góp ý giúp mình nhé!!Các Hình Ảnh Về mẹ có ý nghĩa như thế nào Các hình ảnh về mẹ có ý nghĩa như thế nào đang được chúng mình Cập nhập. Nếu các bạn mong muốn đóng góp, Hãy gửi mail về hộp thư [email protected]. Nếu có bất kỳ đóng góp hay liên hệ. Hãy Mail ngay cho tụi mình nhéTra cứu kiến thức về mẹ có ý nghĩa như thế nào tại WikiPedia Bạn có thể tham khảo thông tin về mẹ có ý nghĩa như thế nào từ web Wikipedia tiếng Việt.◄ Tham Gia Cộng Đồng Tại ???? Nguồn Tin tại ???? Xem Thêm Chủ Đề Liên Quan tại
học trò của mẹ