Bà giới thiệu cho chúng ta biết những người hướng nội thành đạt - từ một diễn giả hóm hỉnh, năng động phải tìm không gian tĩnh lặng để phục hồi năng lượng sau mỗi lần diễn thuyết, cho đến một nhân viên phá kỷ lục bán hàng biết thầm lặng khai phá sức mạnh Huấn luyện viên Solskjaer có thể trở lại làm việc tại Ngoại hạng Anh trong tháng tới. Trận Man United để thua Watford với tỉ số đậm đà 4-0 tại Ngoại hạng Anh khiến HLV Solskjaer mất ghế và lặng lẽ rời sân Old Trafford trong sự thất vọng của các cổ động viên Quỷ đỏ Tĩnh Lặng Trang Nhã là thực phẩm đặc biệt có cơ hội nhận được khi nấu Tempura Anh Đào với sự hỗ trợ của Kamisato Ayato. Có thể nhận công thức Tempura Anh Đào qua nhiệm vụ thế giới Đội Ẩm Thực Toàn Năng!. Món Tĩnh Lặng Trang Nhã giúp tăng Hiệu quả khiên cả đội lên đến 35%, kéo dài 300s. Trong chế độ 5) Lưu văn bản với tên tệp là tên bài thơ. Chung lòng chung sức chống Covid 19 Tác giả: BS Trần Y Thuận, TP. Hà Tĩnh. Covid - 19 tràn lan. Làm cả thế giới muôn vàn đau thương. Việt Nam anh dũng kiên cường. Giữ vững thế trận an toàn cho DÂN. Chính phủ ra sức quyết tâm C hương 680: Đáy mắt tĩnh lặng của mặc cảnh thâm vằn cô quay về Hải Thành như anh mong muốn chính là không muốn liên lụy đến anh. Vậy mà không ngờ đám người kia lại trốn trong khoang máy bay. Cho dù thế nào, cô cũng không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô lạnh Mặc cho thế giới ngoài kia xáo động, trong căn nhà nhỏ của 2 vợ chồng chỉ có sự tĩnh lặng và bình an. "Kể từ khi bắt đầu sống trong ngôi nhà này, tôi đã có thể ngủ ngon hơn, chất lượng cuộc sống của chúng tôi đã thay đổi rất nhiều" - cặp vợ chồng cười nói Ảnh nhẹ nhàng tĩnh tâm đẹp. Ảnh Phật ngồi thiền tĩnh tâm đẹp. Ảnh tâm tĩnh lặng an nhiên. Ảnh tâm tĩnh lặng cuộc đời an nhiên. Ảnh tâm tĩnh lặng giữa dòng đời. Ảnh tâm tĩnh lặng lòng an nhiên. Ảnh tâm tĩnh lặng miệng mỉm cười. Ảnh tâm tĩnh lặng như viên đá Phần trình diễn của Phạm Anh Khoa được hứa hẹn sẽ làm nóng và sôi sục đêm gala Sao Mai 2022. Chương trình sẽ bắt đầu vào 20h10 hôm nay (16/10) trên kênh VTV1 Bạn gái ngã xe, Đoàn Văn Hậu chăm sóc như công chúa Bên lề sân cỏ Mới Khoảnh khắc Đoàn Văn Hậu chăm sóc bạn gái khi bị thương khiến cư dân mạng không khỏi ghen tị. . Tác giả Mộng Tiêu NhịThể loại Hiện đại, thanh xuân vườn trường, nữ chính câm, sủng, ngọt, HESố chương 52 chương + 18 ngoại truyệnEditor Simi SimilovecatGiới thiệu1.“Lớp mình có một bạn học mới chuyển đến, tên là Tần Dữ.”“Hôm nay Tần Dữ nói chuyện với mình, cậu ấy hỏi mình văn phòng của chủ nhiệm lớp ở đâu? Nếu mình có thể nói được thì tốt biết mấy.”“Hôm nay mình đã đổi bạn ngồi cùng bàn mới, là học sinh giỏi và nam thần Tần Dữ. Bây giờ đang là một giờ sáng, mình chẳng thể nào nhắm mắt lại ngủ nổi.”“Hôm nay trong giờ lên lớp, có hai nữ sinh lớp khác đến tìm Tần Dữ, đây đã là nhóm nữ sinh thứ tư trong tuần này rồi.”“Kì nghỉ lễ mùng một tháng năm, đã ba ngày rồi mình chưa được gặp Tần Dữ.”Bồ Thần chưa bao giờ nghĩ tới nhật ký của mình sẽ bị các bạn học đọc lớp học đột nhiên im bặt, tất cả mọi người lén lút ngồi phía trước hóng chuyện, Bồ Thần với thành tích bình thường, đã vậy còn không thể nói chuyện mà cũng thầm thích Tần Dữ. Không biết Tần Dữ sẽ phản ứng thế nào này, nhật ký vừa vặn truyền đến tay Tần Thần siết chặt cuốn sách trong tay, xấu hổ vô Dữ cầm theo nhật ký đi đến trước bàn của Bồ Thần “Ngày đầu tiên vừa chuyển đến đây, mình đã thích cậu rồi, còn cậu thì sao?” của cô là người khiếm đã nỗ lực hết sức mình với cơ thể không hoàn hảo ấy để tạo ra cả một vùng trời vẹn toàn cho chính là người đàn ông anh tuấn nhất trong lòng mười sáu tuổi đó, cô gặp được một thiếu niên bất cần đời, ngang này, trong lòng cô, anh cũng là người xuất sắc y như ba của gian thấm thoát trôi càng tăng thêm vẻ cuốn hút, chín có một điều không hề thay đổi là anh vẫn luôn yêu thương, nuông chiều cô, vẫn là thứ tình yêu như thuở ban đầu thế giới tĩnh lặng, cô có ba, và có Nữ chính không thể nói được, dây thanh đới đã bị tổn thương do tác động bên ngoài [1].Giới thiệu ngắn gọn Anh mãi yêu em qua bao năm đề Một đời, một kiếp, một đôi.[1] Dây thanh đới hay còn gọi là dây thanh âm là một cặp dây như nếp gấp bằng màng nhầy nằm bên trong thanh quản. Khi phát âm như là nói, hát, luồng hơi từ phổi đẩy lên làm các dây thanh rung động, từ đó tạo ra tiếng theo Wiki.Tác giả có dùng từ 后天 để miêu tả, có nghĩa là mắc phải acquired. Trong y khoa, mắc phải được định nghĩa là không phải bẩm sinh hoặc di truyền mà do một yếu tố hoặc tác động nào đó từ bên ngoài khiến con người bị căn bệnh đó, nên có thể hiểu là Bồ Thần không phải bị câm bẩm sinh nhé. Du khách càng thêm yêu Phú Quý bởi cảm giác bình yên mà hòn đảo xinh đẹp này mang lại. Không có cảnh chèo kéo, không độn giá, người dân thân thiện, giống như chuyến đi về thăm quê nhẹ nhàng, mộc mạc... Dù là một hòn đảo không quá lớn nhưng có rất nhiều cảnh đẹp, Phú Quý dần trở thành chốn tới lui của nhiều du khách muốn tìm cảm giác bình yên, nhẹ nhàng sau khoảng thời gian mệt mỏi lao mình vào công việc, cuộc sống thường nhật... Bình yên ở Phú Quý. Hòn đảo xinh đẹp của tỉnh Bình Thuận này đã mang đến cho du khách những ngày thong dong đáng nhớ. Cô nàng Nguyễn Thị Phương Thanh là một người rất yêu biển và hay đi biển. Chuyến đi Phú Quý lần này đã cho cô gái này trọn vẹn cảm giác được trở thành một phần của biển. Hơi thở thiên nhiên và tình yêu của con người, có lẽ chưa nơi nào cho Phương Thanh trải nghiệm thú vị đến vậy. “Một tô bánh canh 15 nghìn đồng, chiếc bánh tráng nướng vỏn vẹn 7 nghìn đồng, hoàng hôn và bình minh có thể ngắm được từ nhiều nơi trên đảo, hay còn rất nhiều những thứ giản dị, mộc mạc khác...”, cô gái 22 tuổi cảm nhận. Với Thanh, cảnh quan ở đảo Phú Quý còn rất hoang sơ, dù là một hòn đảo không quá lớn nhưng rất nhiều cảnh đẹp. Ẩm thực dân dã, giá cả vô cùng rẻ, không chèo kéo. Người dân nhiệt tình, tiếp đón khách du lịch đúng nghĩa một người khách ghé thăm quê hương mình. “Thứ khiến mình yêu Phú Quý đến vậy đó chính là cảm giác bình yên mà đảo mang lại. Không chèo kéo, không độn giá, người dân cực kì thân thiện, giống như một chuyến đi về thăm quê nhẹ nhàng, mộc mạc. Nếu hỏi mình có muốn sống luôn ở đảo không? Mình sẽ trả lời có. Ai mà không muốn thứ đón mình mỗi sáng là một làn biển trong xanh cùng không khí trong lành. Ai mà không muốn có những ngày thong dong trong tuổi trẻ của chính mình?...”, Phương Thanh chia sẻ. Cảnh đẹp đắm say lòng người. Địa điểm này đi qua Dốc Phượt một đoạn và trước khi đến lối rẽ vào Gành Hang. Thanh rất thích du lịch theo kiểu trải nghiệm nên du khách này cứ xách xe vi vu khắp đảo Phú Quý. Nhờ thế, Thanh cùng mọi người tìm kiếm được rất nhiều nơi hay ho và ít người biết đến. Các du khách đã đến hồ vô cực, Gành Hang, Dốc Phượt, bờ kè Bãi Lăng, hòn Tranh, Bãi Nhỏ... Đồ ăn trên đảo Phú Quý vừa ngon vừa rẻ. Một số quán du khách này đã ghé qua như quán ăn Thuận Phát, Bò nóng Hòa Thướng, Lưới Sea Food, trà sữa 1995 và một số quán local không có tên... “Trong số các địa điểm đã ghé thăm, mình thích nhất Gành Hang, nơi có đông đúc du khách đến tham quan. Mình sẽ chỉ các bạn cách làm sao để có những tấm hình ở đây đẹp nhất, vắng vẻ nhất. Chúng mình thức dậy vào lúc 4h sáng và có mặt ở Gành Hang vào lúc 5h, đây là thời điểm bình minh vừa lên. Chỉ cần chịu khó dậy sớm, bạn có thể vừa ngắm bình minh đẹp, vừa có một Gành Hang hoang sơ, vắng vẻ và quan trọng là không phải chờ đợi xếp hàng chụp hình”, Phương Thanh nói. Chill ở Gành Hang. Điều khiến du khách này nhớ mãi ở Phú Quý có lẽ là lần vô tình các bạn dừng xe ngay trước một bãi khá xa trung tâm. Mọi người chợt nghe thấy tiếng nói “chú ơi, chụp con đi”. Và thế là kỷ niệm của Thanh và mọi người bắt đầu. Một kỷ niệm thật đẹp với những cô cậu bé hồn nhiên và ngây thơ nơi đây. ““Thế mấy đứa được vào Sài Gòn bao giờ chưa?”. “Dạ chưa cô ơi, chắc Sài Gòn đẹp lắm”. Lúc chia tay, các bạn nhỏ còn đòi theo cô chú ra cột cờ chụp hình tiếp. Phú Quý rất đẹp nhưng đẹp nhất có lẽ là tình cảm của con người nơi đây”, Thanh cảm nhận. Những em nhỏ dễ thương. Thời gian 4 ngày 3 đêm tuy không dài nhưng cũng không quá ngắn, đủ để các du khách khám phá gần hết vẻ đẹp của đảo Phú Quý. “Mong mọi người khi đến đảo Phú Quý, hãy yêu và giữ gìn đảo như cách người dân nơi đây đã làm. Dọn rác của mình và bỏ chúng đúng nơi quy định, đừng biến những khung hình, cảnh trên đảo tràn ngập rác vì không ai muốn quê hương của mình ngày càng xấu đi”, Thanh nhắn nhủ. Chia sẻ thêm về niềm đam mê du lịch, Thanh cho hay, cô nàng có sở thích đi đây đi đó khoảng 2 năm trở lại đây. Hầu hết các chuyến đi chủ yếu là treking, cắm trại, leo núi và khám phá những địa điểm mới. “Mình cảm thấy du lịch là khám phá và trải nghiệm những đặc trưng nơi chúng ta đến một cách chân thực và gần gũi nhất. Du lịch đối với mình không cần quá khoa trương hay tốn rất nhiều tiền. Vì hiện tại, mình đang có thứ quý giá nhất, đó là tuổi trẻ”, Thanh nói. Thời điểm Thanh đến Phú Quý biển êm và trời rất đẹp. Cuộc hành trình đến Phú Quý bắt đầu từ nhà xe Phương Trang, sau đó là trên chiếc tàu Phú Quý Express với tâm trạng háo hức hơn bao giờ hết. Cô nàng rất thích đi đến những nơi bình yên, ít người tới vì trải nghiệm du lịch những nơi này sẽ rất đặc biệt. Bình minh Bãi Nhỏ. Bờ kè Bãi Lăng. Check-in ở Dốc Phượt. Địa điểm gần cây cô đơn. Hòn Tranh. Chill ở hồ vô cực. Cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp. Nguồn Những buổi sáng đi chèo SUP, buổi chiều đi lặn biển và được thấy những sinh vật không phải vùng biển nào cũng thấy... Đó là những kỷ niệm đáng nhớ của nữ du khách khi... Theo Phương Thanh Tạp chí Du lịch Giới thiệu Văn án 1 “Lớp chúng mình có một bạn học mới chuyển đến, tên là Tần Dữ.” “Hôm nay Tần Dữ nói chuyện với mình, cậu ấy hỏi mình, văn phòng viên chủ nhiệm ở đâu? Nếu như mình có thể nói chuyện thì tốt biết bao.” “Hôm nay mình đã đổi bạn cùng bàn mới, là Tần Dữ. Bây giờ là 1 giờ sáng, mình mất ngủ rồi.” “Kỳ nghỉ 1-5, ba ngày rồi mình chưa nhìn thấy Tần Dữ… Bồ Thần, mày nghĩ cái gì vậy? Mày là một cô bé câm.” Bồ Thần chẳng thể nào nghĩ tới, nhật ký của mình sẽ bị bạn học nhìn thấy. Phòng học đột nhiên yên tĩnh, mọi người lẳng lặng ăn dưa, Bồ Thần thành tích bình thường, không thể nói chuyện, cũng yêu thầm học bá 1 + hotboy Tần Dữ, nhưng Tần Dữ người ta có thích một bạn nữ rồi. 1 Chăm chỉ học cho nên điểm cao. Lúc này, quyển nhật ký vừa vặn truyền đến tay Tần Dữ. Bồ Thần cúi đầu, vô cùng xấu hổ. Tần Dữ cầm quyển nhật ký đi đến trước bàn Bồ Thần “Ngày đầu tiên chuyển đến tớ đã thích cậu rồi, còn cậu thì sao?” Văn án 2 Cô có một người bố bị câm điếc, bố cô đã dùng thân thể không hoàn hảo, chống đỡ cho cô một vùng trời vẹn nguyên. Trong lòng cô, bố là người đàn ông đẹp trai nhất. Năm ấy 16 tuổi, cô gặp được Tần Dữ ngông cuồng, ngỗ ngược. Sau này, Tần Dữ ở trong lòng cô đẹp trai như bố vậy. Mười năm trôi qua, anh đã thay đổi càng thêm trưởng thành, có sức hấp dẫn, điều không thay đổi chính là sự cưng chiều anh dành cho cô, còn có tình yêu thuở ban đầu. PS Nữ chính là người câm, dây thanh đới không phải bẩm sinh bị hỏng. – Nam nữ chính là cameo trong “Tình yêu và anh” trên web. Chương 1 Ngày quen biết anh. Trans Umeshu. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn quen biết Tần Dữ là một ngày rất bình thường nhưng cũng là một ngày có thể nhớ cả một đời. Từ nhà ăn đi ra, nghênh đón một trận gió lạnh thấu xương cuốn theo tuyết trắng quét thẳng đến mặt, Bồ Thần không khỏi rùng mình một cái. Sau lưng có tốp ba tốp năm bạn học ăn cơm trưa xong ào ra ngoài, cô dịch sang bên cạnh. Sân trường một mảnh trắng xóa. Trước cửa nhà ăn, cây cổ thụ bị tuyết lớn cả đêm đè gãy một cành cây, nhánh cây ấy lung lay như sắp lìa cành. Dự báo thời tiết nói nhiệt độ thấp nhất hôm nay là -8 độ, buổi sáng lúc ra ngoài bố đã chèn thêm lót giày vào trong đôi giày đi tuyết của cô. “Bành Tĩnh Dương, con mợ nó cậu thật thất đức!” Sau đó là một đám nam sinh điên cuồng cười to. Bồ Thần xoay mặt nhìn chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Bốn năm nam sinh đang ném tuyết, nam sinh mắng người ban nãy bị Bành Tĩnh Dương ném một quả cầu tuyết vào trong miệng, nam sinh vừa “phụt” một tiếng vừa lau miệng. Bồ Thần biết bọn họ, là mấy nam sinh lớp 1. Lớp 10 có tổng cộng 28 lớp, lớp 1 và lớp 2 là lớp chọn, học bá đều ở hai lớp này. Bồ Thần dời mắt, kéo khóa đồng phục lên cao nhất, bước chân ổn định đi xuống bậc thang trơn trượt, đi vào trong lớp tuyết thật dày. Cô chọn cho mình con đường không ai đi qua, dưới chân vang lên tiếng “loẹt xoẹt” thanh thúy. Người khác đều tạo nhóm cùng đến nhà ăn, cô đã quen cô độc một mình, đi học, ăn cơm đều chỉ có một mình cô. Trong lớp tuyết cô đi qua để lại hai chuỗi dấu chân nhấp nhô không đều. Từ nhà ăn trở lại khu phòng học có đủ kiểu tiếng cười vang lên không dứt bên tai. Vừa mới kết thúc kỳ thi tháng, trận tuyết lớn này trở thành thần khí giải tỏa áp lực cho bọn họ. “Bụp”, trước mắt Bồ Thần tối sầm, trên trán ướt lạnh, không biết bị quả cầu tuyết của ai ném trúng. “Xin lỗi cậu nhiều.” Bồ Thẩn ngẩng đầu, nam sinh cao lớn chạy đến trước mắt là Bành Tĩnh Dương. “Cậu có sao không?” Bành Tĩnh Dưỡng lại hỏi, cậu ấy nhận ra Bồ Thần. Quả cầu tuyết này vốn là bạn học ném cậu ấy, cậu ấy tránh được, kết quả chuẩn xác ném trúng trán Bồ Thần. Bồ Thần lắc đầu, cô lấy ống tay áo phủi phủi trán, một tay khác lấy di động từ trong túi ra gõ chữ [Tớ không sao.] Bành Tĩnh Dương lại nhận lỗi lần nữa, sau đó qua tìm bạn học của mình. “Người cậu ném trúng là Bồ Thần lớp 10.” “À à, hóa ra là cậu ấy sao.” Tiếng của mấy người này càng lúc càng nhỏ. Bởi vì tình trạng sức khỏe cô đặc biệt nên ở trường học, không ai không biết tên cô, ngay cả cậu hotboy Bành Tĩnh Dương này cũng biết cô là ai. Trở lại phòng học, Bồ Thần còn chưa ngồi ấm chỗ, ngoài cửa có người gọi cô “Bồ Thần, thầy Lục gọi cậu lên văn phòng.” Bồ Thần nghe tiếng nhìn qua, là nữ sinh lớp bên cạnh. Cô gật đầu, tỏ vẻ đã biết. Thầy Lục là chủ nhiệm lớp bọn cô, dạy tiếng Anh. Thành tích của cô bình thường, chỉ có môn tiếng Anh là miễn cưỡng tạm được, đảm nhiệm chức cán sự môn tiếng Anh. Mỗi lần Bồ Thần đến phòng làm việc luôn gõ cửa trước, sợ mình đột ngột xuất hiện lại không có cách nào nói chuyện được sẽ dọa đến thầy Lục. “Cốc cốc”, cô gõ nhẹ hai cái. Lục Bách Thanh ngẩng đầu lên khỏi đống bài thi, nhiệt độ trong văn phòng khá cao nên thầy chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, ống tay áo được xắn lên mấy nấc. “Thầy Lục.” Bồ Thần dùng khẩu hình miệng không tiếng động chào hỏi. Khẩu hình đơn giản, Lục Bách Thanh nhìn hiểu cô nói gì, ngày thường người gọi cô đến nhiều nhất chính là thầy Lục, thỉnh thoảng cũng sẽ nói cảm ơn thầy. “Lại đây xem thử bài kiểm tra tháng lần này của em được bao nhiêu.” Nói rồi Lục Bách Thanh tìm bài thi đưa cho cô. Ba chữ số đỏ chót, 118. Bồ Thần lật bài thi xem qua một lượt, nhìn xem sai chỗ nào. “Cũng không tệ lắm. Thi cuối kỳ cố gắng hơn 125 điểm.” Lục Bách Thanh rút lại bài thi từ trong tay cô, thuận tay cầm một cây bút lên, khoanh tròn mấy câu cô không nên làm sai. Bồ Thần nhìn câu sai, những kiến thức này thầy Lục đã từng nhấn mạnh ở trên lớp. Di động Lục Bách Thanh đặt trên bàn vang lên, thầy liếc nhìn, thấy là dãy số của chủ nhiệm Tôn thì cầm lên nghe. Nội dung trò chuyện ngắn gọn, Lục Bách Thanh chỉ nói một câu “Được, tôi đi qua liền.” Cúp điện thoại, thầy nói, “Có một bạn học sinh mới chuyển đến.” Câu này là nói với Bồ Thần. Bồ Thần gật đầu, không biết học sinh chuyển đến là nam sinh hay nữ sinh. “Tiết Thể dục buổi chiều bị hủy, đổi thành tiết chữa bài thi môn tiếng Anh.” Lục Bách Thanh đứng dậy, thuận tay xếp chồng bài thi tháng đưa cho cô. Bồ Thần ôm bài thi rời đi, ở trên hành lang gặp được cán sự môn tiếng Anh của lớp bên cạnh, hai người cùng nhau về phòng học. Cán sự môn tiếng Anh kia si mê giá trị nhan sắc của Lục Bách Thanh, cảm thán “Nếu thầy Lục dạy tiếng Anh lớp chúng tớ, chắc chắn mỗi lần thi tớ sẽ được 140 điểm trở lên.” Bồ Thần cười yếu ớt. Lớp 10-10 của bọn họ nổi tiếng toàn trường, không chỉ có cô không thể nói chuyện, còn bởi vì giáo viên chủ nhiệm lớp bọn họ Lục Bách Thanh. Vừa mới khai giảng, những tin đồn liên quan đến Lục Bách Thanh có không dưới chục phiên bản, nghe nói gia thế của thầy cao đến mức khó mà trèo lên, thầy còn có bối cảnh học Ivy League, nghe nói chuyện tình yêu lận đận, bị gia đình chia rẽ uyên ương, dưới sự tức giận đã đến Tô thành dạy học. Dù sao thì càng lan truyền càng thái quá, cuối cùng truyền ra Lục Bách Thanh là nam chính chuẩn ngôn tình. Chẳng qua là điều duy nhất có thể chắc chắn chính là Lục Bách Thanh là người Bắc Kinh. Rất nhanh, đã đến cửa lớp học. Sự si mê của cán sự lớp kia hạ màn. Bồ Thần đi lên bục giảng, viết trên bảng đen thông báo với mọi người, tiết Thể dục buổi chiều sẽ đổi thành tiết tiếng Anh, chữa bài thi tháng, cô còn chưa viết xong mấy chữ cuối cùng, bên dưới đã vang lên tiếng kêu rên. Với thời tiết thế này tiết Thể dục chắc chắn không cách nào lên lớp nổi, lúc đầu còn trông mong được tự học xem sách học thêm, nói không chừng còn có thể nắm lấy cơ hội ngủ một giấc, bây giờ hoàn toàn lỡ mất. Bồ Thần phát từng bài thi xuống, điểm cao nhất là 142. Trong tay cô còn hai bài thi cuối cùng chưa phát xong, đã bị nhấn chìm trong tiếng kinh ngạc. “Lớp nào thế? Đẹp trai thế cơ!” “Chắc chắn không phải là học sinh trường chúng ta, tớ chưa từng gặp.” “Có phải là học sinh chuyển trường không?” “Hy vọng là vậy, hy vọng là vậy!” Xung quanh thảo luận sôi nổi, trong giọng nói không khống chế được sự hưng phấn. Bồ Thần xoay người, nhìn thấy một nam sinh đứng bên cạnh thầy Lục, xem ra anh chính là học sinh chuyển trường mới đến mà thầy Lục nói. Nhìn qua học sinh mới đến ít nhất cũng cao đến 1m83, có lẽ còn cao hơn một chút, anh mặc đồng phục mùa đông mới tinh, khóa áo mở rộng, cảm giác bộ đồng phục bọn họ vẫn luôn phàn nàn được anh mặc lên chẳng giống nhau chút nào. Đáy mắt đen láy của nam sinh lộ ra vẻ hờ hững, tựa như có chút không hề có chút quan tâm và tò mò nào đối với lớp học mới. “Kiểu tóc của bạn học mới không tồi nha, vừa mắt hơn của Bành Tĩnh Dương nhiều, tớ thích ngắm kiểu nam sinh sạch sẽ nhẹ nhàng như thế này, đã con mắt.” Nữ sinh ngồi ở hàng cuối cùng bình luận. Nam sinh ngồi cùng bàn với cô ấy, nói tiếp “Trước khi đến không chừng cậu ấy đã đi đến tiệm cắt tóc gội đầu cắt tỉa sấy khô một lượt.” Xung quanh vang lên tiếng cười. Nữ sinh nói “Em gái nhà cậu, cậu có độc à.” Cô ấy dễ dàng như trở bàn tay cho nam sinh một cú hehot. Bồ Thần đưa hai bài thi tiếng Anh cuối cùng trong tay cho bạn nữ và bạn cùng bàn của cô ấy, trong lớp chỉ có duy nhất hai người này không đạt chuẩn. Lục Bách Thanh đứng trên bục giảng gõ gõ bảng đen, để bọn họ yên tĩnh lại. Bồ Thần trở về vị trí của mình, bàn học của cô gần sát bục giảng, là chỗ ngồi đặc biệt nhất trong lớp học, thuận tiện cho giáo viên trên lớp đưa ra câu hỏi cho cô, cô dùng di động gõ chữ cho giáo viên xem. Sau mấy năm luyện tập, tốc độ gõ chữ của cô không chậm hơn nói chuyện là bao. Bồ Thần nhẹ nhàng kéo ghế ra ngồi xuống, Tần Dữ đã đứng trước bàn của cô, vạt áo đồng phục của anh cọ trên chồng sách vở thật dày của cô. Một nữ sinh đơn độc ngồi cạnh bục giảng, Tần Dữ cũng nhìn Bồ Thần nhiều hơn một chút. Sau đó là bạn học mới tự giới thiệu. Bồ Thần cách Tần Dữ quá gần, muốn nhìn anh nhất định phải ngửa mặt lên, động tác quá rõ ràng, cô dứt khoát nhìn vào bài thi tiếng Anh vừa phát xuống. Nam sinh mới chuyển đến đang giới thiệu về bản thân, giọng anh rất giống khí chất, lành lạnh êm tai. Hóa ra anh tên là Tần Dữ. Hàng thứ hai từ dưới đến lên sát cửa sau còn có chỗ trống, Tần Dữ tạm thời ngồi ở đó. Không ít người bởi vì giá trị nhan sắc cao của bạn học mới mà phân tâm, sau khi hết tiết tụ tập tám chuyện. “Tớ nghe bạn cùng bàn của Tần Dữ nói, cậu ấy chuyển tới từ Bắc Kinh.” “Sao cậu ấy không ở trên Bắc Kinh? Nghĩ quẩn thế nào mà lại chuyển đến tỉnh chúng ta thi đại học vậy?” “Nói không chừng cậu ấy không có hộ khẩu ở Bắc Kinh, chỉ có thể quay lại đây học cấp ba.” “Mấy cậu quản nhiều như vậy làm gì, có trai đẹp ngắm là được. Tớ tuyên bố, từ hôm nay trở đi, sau này ở nơi này của tớ Tần Dữ sẽ thay thế vị trí của Bành Tĩnh Dương, trở thành hotboy tân nhiệm.” Xét về giá trị nhan sắc, Tần Dữ thắng một bậc, có điều hotboy Bành Tĩnh Dương chính là học bá đấy. Bành Dĩnh Dương thi đấu môn Toán giành giải Nhất toàn quốc đấy, môn Hóa thì ẵm được giải Nhì toàn quốc, ngoài thi đấu ra, học tập trên lớp của người ta chưa bao giờ tụt dốc, mỗi kỳ thi tháng thành tích đều ổn định nằm trong top 3 của khối, có những hào quang thế này, Tần Dữ chỉ dựa vào khuôn mặt rất khó có sức thuyết phục. Các bạn nữ trong lớp đều đang tám chuyện thảo luận về Tần Dữ, ở trong phòng trà nước Bồ Thần còn nghe được mấy câu, là nữ sinh lớp cô khoe khoang với nữ sinh lớp khác “Sau này lớp chúng tớ cũng có hotboy rồi, không cần mỏi mắt trông mong đến lớp 1 nhìn Bành Tĩnh Dương nữa.” “Không phải chứ? Còn đẹp trai hơn của Bành Tĩnh Dương?” “Dù sao tớ cảm thấy Tần Dữ đẹp trai hơn Bành Tĩnh Dương nhiều.” “Chao ôi, vậy học tập thì sao?” “Học ấy à…” Âm thanh vốn khoe khoang đột nhiên không còn tự tin. Bởi vì trong tiết học Tần Dữ vẫn luôn ngủ, nhìn dáng vẻ này thành tích chắc cũng không đâu vào đâu. Bồ Thần không biết Tần Dữ đi học là trạng thái gì, cô ngồi cạnh bục giảng chưa từng nhìn về phía sau. Nếu như cô không phải làm cán sự môn tiếng Anh, nói không chừng còn không quen mặt được hết bạn học trong lớp. - Tiết thứ hai buổi chiều là tiết tiếng Anh, trong giờ học Lục Bách Thanh không chỉ một lần nhìn về phía Tần Dữ, nhưng mà cả tiết Tần Dữ chỉ gục xuống bàn đầu cũng không ngẩng lên. Sau khi hết tiết, Lục Bách Thanh chỉ dành thời gian giảng một đề làm sai cho một bạn học sinh thôi, ngẩng đầu lên lần nữa, vị trí thứ hai từ dưới lên cửa sau đã trống không. Bên ngoài hành lang cũng không nhìn thấy bóng lưng Tần Dữ. “Bồ Thần, đi cùng thầy lên văn phòng, cầm đề của Tần Dữ cho em ấy.” Bồ Thần gật đầu, đi theo phía sau Lục Bách Thanh đến văn phòng. Lục Bách Thanh lấy một phần tất cả bài kiểm tra trong khoảng thời gian này cho Tần Dữ, tổng cộng có 8 bài. Thầy dặn dò Bồ Thần “Bảo Tần Dữ muộn nhất là trước giờ tan học thứ sáu, làm xong toàn bộ nộp lên cho thầy.” Bồ Thần “...” Hôm nay đã là thứ tư rồi. Tần Dữ có kịp làm xong nhiều đề như vậy không? Bồ Thần cầm xấp đề trở lại phòng học, Tần Dữ không ở chỗ ngồi. Bồ Thần xé một tờ giấy note, viết yêu cầu của Lục Bách Thanh lên [Thầy Lục bảo cậu muộn nhất là trước giờ tan học thứ sáu làm xong toàn bộ nộp lên.] Cô đặt ở giấy note và đề trên bàn Tần Dữ, lại bảo bạn cùng bàn Tần Dữ giúp đỡ nhắc nhở anh một chút. Cách giờ học còn 5 phút, Bồ Thần cầm ly nước đi rót nước, chờ đến khi trở lại phòng học, tờ giấy ban nãy cô viết cho Tần Dữ dán ở trên mặt bàn cô. Trên đó thêm mấy dòng chữ rồng bay phượng múa [Làm phiền cán sự môn cho tớ toàn bộ câu trả lời chính xác của các đề tiếng Anh. Cảm ơn. - Tần Dữ] Tác giả có lời muốn nói Mở hố hai chương. Là một câu chuyện nhỏ hệ chữa trị ấm áp, truyện không dài, hơn 20 vạn chữ. Vẫn giống như trước kia, mỗi tối đúng 8 giờ thêm chương mới. Editor Ê Đê Ban Mê Bất kể vào lúc nào anh cũng sẽ không bỏ cô lại, lúc Tần Dữ nói lời hứa hẹn này, Bồ Thần đúng lúc cắn trúng một hạt nho khô trên bánh mì, hương vị chua chua ngọt ngọt tràn khắp đầu lưỡi. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn hứa ở tuổi này mơ mộng lại yếu ớt, giống như từng cái bong bóng xinh đẹp, hoàn toàn không cần tác động bên ngoài làm hỏng, sau khi toát ra năm màu rực rỡ thì sẽ tự tiêu tan. Bồ Thần biết rõ lời như vậy còn dễ vỡ hơn bong bóng, nhưng cô vẫn muốn tin anh. Cô lại tìm một hạt nho khô cắn lấy, yên lặng trả lời người trước mắt. Cô không biết nên nói gì. Vận may đời này của cô đều dùng để gặp anh. Tần Dữ cũng không cần đáp lại, anh chỉ muốn để cô hiểu rõ tâm ý của anh. Anh một lần nữa ra hiệu cho cô uống nước, nói “Chờ cậu ăn xong, tớ sẽ sắp xếp lại nội dung môn Toán hôm nay cho cậu.” Cô lên lớp hoàn toàn không nghe vào, anh đều nhìn thấy. Bồ Thần gật đầu, lần này không từ chối ý tốt của chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Cô cầm lấy ly nước, uống nửa ly, âm thầm thở một hơi thật dài, ngồi cáp treo cả buổi sáng, trong khoảnh khắc xấu hổ cuộc đời vô cùng ảm đạm, trong cái chớp mắt tiếp theo Tần Dữ lại trao cho cô những sắc màu rực rỡ. Lúc thầm mến Tần Dữ, cô không cần bất kỳ sự can đảm gì, nhưng mỗi một bước sau đó, mặc kệ là đối mặt với anh hay là đối mặt với nhiều ánh mắt trong lớp thì đều cần sự dũng cảm mà cô không tưởng tượng nổi. “Tại sao lại mất hồn rồi?” Tần Dữ lấy ly nước từ trong tay cô rồi đậy nắp lại. Bồ Thần gặm bánh mì, trong tay kia nắm chặt điện thoại, sau khi xoắn xuýt cô vẫn nói ra sự lo lắng của mình [Cậu không sợ người khác nói cậu à?] Cô sợ, cô không muốn anh trở thành đề tài câu chuyện cho người ta bàn tán lúc nhàm chán. Tần Dữ “Nói tớ cái gì? Nói tớ sao lại thích cậu à?” Nếu chỉ bàn tán đơn giản như vậy thì tốt rồi, nhưng chắc chắn là không phải. Bồ Thần [Nói không chừng còn khó nghe hơn.] Tần Dữ thấy không sao cả “Nếu như bọn họ cảm thấy tớ không bình thường thì đó là chuyện của bọn họ, tớ cũng không thể yêu cầu mọi người đều suy nghĩ giống tớ. Bồ Thần cậu đừng tự coi nhẹ chính mình, nam sinh thích cậu không phải chỉ có một mình tớ, bọn họ không dám thừa nhận mà thôi.” Bồ Thần chưa từng cảm thấy mình có sức hấp dẫn lớn như vậy, cho nên lúc anh nói có rất nhiều nam sinh thích cô, cô có chút dở khóc dở cười [Không cần an ủi tớ đâu.] “Cậu cho là tớ an ủi cậu? Ngay cả tớ cũng thích cậu, cậu tự ngẫm lại xem cậu làm cho người ta thích tới mức nào.” “...” “Cậu không cần phải lo lắng người khác chê cười tớ, tớ hoàn toàn không thèm để ý. Bọn họ trêu chọc tớ ở sau lưng là bởi vì tớ đẹp, học giỏi, lại có tiền, nếu không người khác sẽ không chú ý đến tớ như thế.” “...” Bồ Thần nâng điện thoại, không có đường nào để gõ chữ đáp lại anh. Tần Dữ lại mở một gói bánh mì, mùi vị của cái này còn ngon hơn cái bánh mì nho khô vừa rồi, anh để ở bên cạnh cho cô ăn. Anh hỏi “Còn có gì lo lắng không? Nói hết luôn một lần nào.” Bồ Thần chậm rãi lắc đầu. Tần Dữ không yên lòng, sợ cô giấu nỗi buồn trong lòng. Chuyện mà anh vốn dằn xuống đáy lòng không muốn nhắc đến, anh lấy ra cho cô giải sầu “Lúc đầu tớ chuyển trường là bởi vì đã xảy ra chuyện mà trong mắt người khác, tớ không tiếp tục ở trường cũ được nữa, tớ không thèm để ý bạn học bàn tán tớ như thế nào, là người trong nhà cảm thấy tớ không chuyển trường thì không được, trong lúc tớ nằm viện bọn họ đã làm thủ tục chuyển trường, tìm trường học tốt mới cho tớ.” Bồ Thần ân cần nói [Cậu bị thương ở đâu?] Tần Dữ chỉ vào phần bụng “Trúng mấy nhát dao.” Anh đùa với cô “Sau này cậu đừng chọc giận tớ, chọc giận tớ thì chỗ này của tớ sẽ đau.” Bồ Thần nào có tâm tư đùa giỡn với anh [Vẫn chưa hồi phục sao?] Tần Dữ; “Hồi phục rồi. Yên tâm, không phải tớ đánh nhau ẩu đả với người khác, là chuyện tình cảm của bố mẹ, lửa cháy đến chỗ tớ.” Anh phát hiện ra điểm chú ý của cô lệch ra khỏi dự tính ban đầu của anh, anh uốn nắn cho cô “Tớ nói với cậu những chuyện này là muốn cho cậu biết, tớ không thèm để ý tới sự bàn tán của người khác không phải chỉ là nói thôi, là thật sự không thèm để ý, cậu nói xem tớ còn có thể để ý vài câu giễu cợt của người khác không?” Bồ Thần có thể tưởng tượng ra được lúc anh bị thương đã đau tới mức nào, cô đồng ý với anh [Sau này tớ sẽ không chọc giận cậu, mãi mãi cũng sẽ không.] Tần Dữ cười “Có thể chọc giận tớ, nhưng không cho phép cậu một mình buồn phiền.” Anh rút sách Toán từ trong chồng sách giáo khoa rồi lật ra, chăm chú nhìn đề bài, một lát nữa sẽ giảng cho cô nghe. Người trong phòng học dần nhiều lên, mọi người ăn cơm xong lục tục ngo ngoe trở về. Khó tránh khỏi lòng hóng hớt, sau khi họ ngồi xuống là muốn nhìn Bồ Thần và Tần Dữ một chút. Bồ Thần cảm nhận được vô số ánh mắt quan sát, cô ra vẻ bình tĩnh mà cúi đầu ăn bánh mì. Triệu Thù từ lầu một đi lên, trong tay cầm mấy túi chiến lợi phẩm, cô ấy ném hai túi lên bàn của Bồ Thần và Tần Dữ “Lấy được từ chỗ Bành Tĩnh Dương, hơi cay, Thần Thần cậu ăn kèm với bánh mì đi.” Bồ Thần cầm lên, là một bao sợi cay. Tần Dữ không thích ăn mấy thứ đồ ăn vặt này, anh họ nhà chú ba của anh thích ăn, còn có biệt danh là “Tiểu hoàng tử sợi cay”. Anh bỏ cái túi kia của anh vào trong túi áo đồng phục của Bồ Thần, Bồ Thần quay mặt nhìn anh, anh như người không liên quan, tiếp tục xem bài trong sách Toán. “Ôi chao, không tồi không tồi.” Triệu Thù trêu chọc Tần Dữ hai câu, không khác gì với bình thường, cô ấy ngâm nga bài hát đi về phía vị trí của mình. Tình tay ba mà mọi người lo lắng hoàn toàn không tồn tại, có mấy nữ sinh giật mình, hóa ra Tần Dữ và Bồ Thần là một đôi, Triệu Thù và Bành Tĩnh Dương có quan hệ không tầm thường. “Chỗ này của tớ còn một cái bánh mì ngon, cậu có muốn không?” Tần Dữ sợ Bồ Thần chưa ăn no nên hỏi. Sức ăn của Bồ Thần nhỏ, một cái bánh mì là đủ, cô lắc đầu [Tớ ăn no rồi.] Cô cầm giấy lau khóe miệng [Cậu giảng bài đi.] Trong khoảng thời gian đó, cô mất hồn hai lần, Tần Dữ dùng bút gõ lên sách giáo khoa, rất nhanh cô đã hoàn hồn. Tần Dữ vô cùng kiên nhẫn, không xác định được vừa rồi cô nghe hiểu hay chưa, anh nói “Bài này khó, tớ giảng thêm một lần cho cậu, nhớ sâu thêm một chút.” Bồ Thần thật đúng là nghe không hiểu bài đó, cô cảm kích sự ân cần của Tần Dữ [Cảm ơn cậu.] Tần Dữ nhìn cô “Sau này không được nói cảm ơn tớ nữa, còn nói thì tớ sẽ không giảng bài cho cậu nữa.” Bồ Thần đồng ý với anh, không đồng ý cũng không được, cô không thể hiện thái độ là anh cứ nhìn cô chằm chằm, nhìn đến mức cô đỏ mặt tới mang tai. Thời gian nghỉ trưa, Tần Dữ bổ túc cho cô hai môn Toán và Vật lý. Giảng xong bài cuối cùng, Bồ Thần đi nhà vệ sinh một chuyến, thuận tiện ra hành lang bên ngoài hít thở. Hiện tại cô là trung tâm của cơn bão hóng chuyện, mọi cử động đều có người chú ý, cô đi từ chỗ ngồi đến cửa trước của phòng học vẫn luôn có người đưa mắt nhìn, làm cô không tự nhiên đến mức suýt nữa không đi được. Ra khỏi phòng học, Bồ Thần hít thở sâu. Khoảng thời gian giày vò đồng thời vui vẻ. “Thần Thần.” Triệu Thù dựa vào khung cửa sau của phòng học, chờ cô cùng đi vệ sinh. Ở trong lớp, ngoại trừ Tần Dữ thì Triệu Thù chính là một khúc gỗ nổi khác của cô, có Triệu Thù bên cạnh, cảm giác an toàn bỗng nhiên tới. Vừa rồi Bồ Thần ra ngoài gấp gáp nên quên mang điện thoại, cô vỗ vỗ túi đồng phục. Triệu Thù hiểu rõ cô có ý gì “Không mang điện thoại cũng không sao, tớ không có chuyện gì quan trọng cả, đều là vài lời nhảm nhí, cậu không chê phiền thì nghe một chút là được.” Triệu Thù ôm lấy vai cô, đến gần bên tai cô “Ôi, được học sinh giỏi nam thần tỏ tình trước mặt mọi người là cảm giác gì thế? Có phải vui vẻ muốn chết rồi không?” Bồ Thần luống cuống, xấu hổ đẩy Triệu Thù. Triệu Thù cười “Những nữ sinh khác đều giống như tớ, bọn họ hâm mộ cậu, không nhịn được sự tò mò nên mới luôn nhìn cậu, không có ác ý gì, cậu không cần phải thấy có gánh nặng trong lòng.” Bồ Thần dùng sức gật đầu, im ắng nói câu “Cảm ơn cậu.” Từ nhà vệ sinh trở về, cô vẫn muốn ở trên hành lang một lúc. Triệu Thù vỗ vỗ vai cô “Đừng ở bên ngoài quá lâu, tớ đi vào đọc tiểu thuyết đây, truyện đăng nhiều kỳ mà tớ đu hôm nay có chương cuối.” Bồ Thần vẫy vẫy tay, ra hiệu cho cô ấy cứ bận việc của mình, không cần lo lắng cho cô. Cô ghé vào trên lan can hóng gió, sắp xếp lại suy nghĩ rối bời. Bên cạnh không biết đã có thêm một bóng đen từ lúc nào, cô bỗng quay mặt lại. Ân Hạo ghé vào trên lan can bên cạnh cô, thở một cái thật dài. Trong lòng Bồ Thần tự nhủ, cậu than thở cái gì chứ. Bình thường Ân Hạo vô cùng dẻo miệng, lúc này lại trở nên ngọng nghịu, cậu ta gãi gãi mi tâm, khuyên bảo cô “Gì ấy nhỉ, cậu phải nghĩ theo hướng tốt, nếu không có một màn của ngày hôm nay, chỉ sợ đến lúc tốt nghiệp Tần Dữ cũng không biết cậu thầm mến cậu ấy, cậu cũng không biết thật ra người cậu ấy thích là cậu, hiện tại tốt biết bao, đúng không?” Bồ Thần không hy vọng cậu ta tự trách, cô thuận theo lời cậu ta nói mà gật đầu. Ân Hạo giải thích “Tớ nói như vậy cũng không phải là giải vây cho chính tớ, cậu coi như là do định mệnh đi, là phúc thì không phải là họa.” Bồ Thần “...” Vì để biểu hiện sự áy náy của mình mà Ân Hạo tự mình chủ động hứa hẹn “Sau này tớ chắc chắn sẽ nộp bài tập tiếng Anh đúng hạn, sẽ không kéo chân sau của cậu nữa, hai năm sau này, anh đây bảo kê cho cậu, ai nói cậu chính là sống mái với tớ.” Bồ Thần cười cười. Ân Hạo thấy cô cười thì trái tim lơ lửng hạ xuống. Nếu như bởi vì việc hôm nay nhật ký bị xem mà cô tự khép mình lại, vậy cậu ta sẽ hối hận chết. Trong phòng học, Tần Dữ đợi mười mấy phút không thấy Bồ Thần quay lại, anh đứng dậy thò đầu nhìn ra bên ngoài từ cửa sổ, nhìn thấy bóng dáng Bồ Thần anh mới yên tâm. Giờ học buổi chiều, sự chú ý của Bồ Thần đã tập trung hơn mấy phần, thời gian mất hồn từ từ giảm bớt. Nghỉ giữa giờ, Tần Dữ dựa vào tường, cầm xoay một cây bút chơi. Cả ngày hôm nay anh không làm đề, thậm chí ngay cả tài liệu cũng không lấy ra. Bồ Thần không hy vọng chuyện của mình ảnh hưởng đến kế hoạch ôn tập thi của anh, cô hỏi anh [Sao cậu không làm bài?] Tần Dữ giương mắt nhìn cô “Hôm nay tâm tình tớ tốt, làm biếng một ngày.” Anh nói đến mức hùng hồn, Bồ Thần không tiếp lời được. Tần Dữ ngồi thẳng dậy, hỏi xin cô mấy tờ giấy ghi chú, lúc viết lên giấy ghi chú anh đã lấy tay che lại, không cho cô thấy anh viết cái gì. Anh viết tổng cộng hai tờ, sau khi gấp đôi mỗi tờ giấy ghi chú mấy lần thì vò thành một viên giấy nhỏ. “Cậu rút một cái, xem xem có thể rút được phần thưởng may mắn lớn hay không.” Hai viên giấy nằm trong tay anh, anh mở tay ra đặt trước mặt cô. Bồ Thần hỏi [Thưởng gì vậy?] Tần Dữ “Cậu rút đi là biết.” Bồ Thần tùy ý cầm một cái mở ra, trên tờ giấy ghi chú nhăn nhúm viết [Cảm ơn đã tham gia! Giải thưởng Mười một miếng socola.] Tần Dữ lấy mười một miếng socola từ trong túi đưa cho cô, nói rõ trước “Không thể ăn nhiều, ăn nhiều sâu răng.” Bồ Thần phản bác theo bản năng [Tớ không phải là trẻ con, sẽ không sâu răng.] Cô không định lấy [Tớ có socola rồi.] Kẹo và socola là hai loại đồ ăn vặt mà trong cặp cô chưa bao giờ thiếu. Tần Dữ “Đây là tớ mua, không giống với của cậu. Cuối cùng sau này không cần lấy mẹ tớ ra làm bình phong để tặng cậu socola cũng nữa.” Bồ Thần đột nhiên hiểu ra [Socola lần trước cậu đưa cho tớ, nói là cô đi công tác mang về nhưng thật ra là cậu mua, đúng không?] “Ừm, tớ bảo ông bà nội gửi từ nước ngoài về, bọn họ nói sau này có cơ hội thì mời cậu đến Luân Đôn chơi, bọn họ rất tiến bộ.” Tần Dữ để socola vào hộc bàn của cô “Chỉ cần cậu ăn không ngán, mỗi ngày tớ đều mua cho cậu.” Bồ Thần không chịu được sự lấy lòng ngay thẳng như vậy, cô tìm lời khác nói chen vào [Tớ có thể mở tờ giấy còn lại ra xem không?] Tần Dữ rút viên giấy lại “Không được, ngạc nhiên nhiều rồi thì sẽ không ngạc nhiên nữa, giữ lại trưa mai cho cậu rút lần nữa.” Anh bỏ viên giấy vào túi đựng đồ của ba lô. Bồ Thần nghe anh nói như vậy thì đột nhiên rất muốn kéo thanh tiến độ đến trưa mai. - Hết giờ tự học buổi tối, Tần Dữ gặp được Lục Bách Thanh dưới tòa nhà dạy học. Hẳn là cố ý chờ anh, trong tay Lục Bách Thanh cầm tờ “Nature” kỳ mới nhất. Bồ Thần và Triệu Thù lên tiếng chào hỏi Lục Bách Thanh rồi cùng nhau rời đi trước. Lục Bách Thanh đưa tạp chí cho Tần Dữ, hai người đi về phía trường học, bãi đậu xe cũng ở hướng đó. “Chú về lúc rạng sáng nay à?” Tần Dữ hỏi một câu không đầu không đuôi như vậy. Lục Bách Thanh không trả lời mà hỏi lại “Bố cháu nói với cháu à?”Tần Dữ “Vâng.” Trong ngày nghỉ bố bay tới New York, không nghĩ tới lại ở cùng một khách sạn với Lục Bách Thanh, gặp được Lục Bách Thanh ở phòng ăn của khách sạn, duyên phận này cũng không ai có được. Anh hỏi “Chú đi thăm cô sao?” Trước khi Lục Bách Thanh hỏi anh tại sao lại gọi là cô, Tần Dữ chủ động giải thích “Đám Triệu Thù bọn họ gọi cô của Bồ Thần thì gọi thẳng là cô, cháu cảm thấy gọi cô nghe hay hơn là gọi sư mẫu*, chú cũng không thích có chữ cũ’ đúng không? Chờ sau này cháu sẽ ra sức gọi chú là chú.” *Vợ của thầy. Từ này có trong từ điển tiếng Việt, là một từ cũ. Lục Bách Thanh được tiếng chú này lấy lòng, không truy đến cùng lần giải thích này của Tần Dữ có hợp lý hay không. “Chú và cô hiện tại thế nào rồi?” Tần Dữ vẫn khá quan tâm đến sự tiến triển của Lục Bách Thanh và Bồ Văn Tâm, nếu như bọn họ có thể phục hôn, vậy đối với anh và Bồ Thần mà nói thì trăm lợi không có hại. Lục Bách Thanh “Chỉ là đi thăm cô ấy một chút.” Trước đó Bồ Văn Tâm không biết anh ấy ở Tô Thành, anh ấy còn có thể nhịn không gặp cô ấy, từ lần họp phụ huynh đó, sự nhớ nhung sinh trưởng. Ngày nghỉ một tháng năm anh ấy bay qua đó, hai lần gặp mặt cô ấy cộng lại chưa được ba tiếng đồng hồ, cô ấy còn bận tăng ca. Lục Bách Thanh không nói chuyện của mình nữa, ngược lại nhắc đến “Chú đã nói chuyện với bố cháu một lúc, nếu ông ấy và mẹ cháu ý thức được sai lầm trước kia, bây giờ muốn đền bù, vậy thì cháu hãy cho bọn họ một cơ hội.” Trên đoạn đường từ lầu dạy học đến bãi đậu xe, mặc kệ Lục Bách Thanh nói cái gì, Tần Dữ đều không phản bác, thậm chí là chăm chú lắng nghe. Dù sao xác suất cao là anh và Lục Bách Thanh sẽ trở thành người một nhà, là người một nhà chân chính, giữ gìn mối quan hệ với chú ấy chắc chắn sẽ không sai. Tần Dữ nghiêm túc nói “Thầy Lục, sau này vào ngày nghỉ chú cứ đi thăm cô, cháu sẽ thay chú chăm sóc chú Bồ và Bồ Thần, trước kia đều là chú thu dọn cục diện rối rắm cho cháu, bây giờ đổi thành cháu ra sức giúp chú.” Lục Bách Thanh cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười “Cháu quản tốt bản thân cháu, đừng gây thêm phiền phức cho chú là được.” Tần Dữ cam đoan “Sẽ không gây thêm phiền phức cho chú nữa, sẽ chỉ làm việc tốt hơn thôi.” Lục Bách Thanh hiểu hành vi “không bình thường” hiện tại của Tần Dữ thành, quan hệ của anh và bố mẹ dịu lại, trong lòng không còn gút mắc nữa cho nên mới nghe lời như vậy. Lúc hai người sắp đi đến cổng trường thì tách ra. Ra khỏi trường, Tần Dữ nhìn thấy bóng dáng một cao một thấp ở đầu con hẻm. Bồ Thần dùng một tay ôm lấy cánh tay của Bồ Vạn Lý, cô nghiêng đầu, một tay còn lại cầm điện thoại, không biết cô đang nói gì với Bồ Vạn Lý, trông tâm tình không tệ. Anh lấy điện thoại từ trong túi đồng phục ra, từ xa chụp một tấm. Về đến nhà, Tần Dữ tắm rửa rồi bắt đầu làm đề, ban ngày đã cho mình nghỉ một ngày, buổi tối anh lại bù toàn bộ, làm hết một lần không ít đề nên làm. Gần mười một giờ, anh hỏi Bồ Thần [Làm bài tập xong chưa?] Trước đó Bồ Thần muốn nhắn cho anh nhưng lại sợ làm ảnh hưởng anh học tập, bây giờ chờ được tin nhắn của anh bèn nhanh chóng trả lời [Làm xong rồi, đang cày đề Toán.] Tần Dữ dặn dò cô [Đừng thức quá khuya, không biết thì ngày mai tớ giảng cho cậu, đi ngủ sớm một chút.] Bồ Thần [Ngủ ngay đâu.] Cô xoắn xuýt xem có cần chúc anh ngủ ngon hay không, anh lại nhắn tới [Trước khi cậu ngủ thì nói với tớ một tiếng.] Câu nói này của anh khiến cô cảm nhận được rõ ràng, quan hệ của bọn họ đang gần lại từng chút một. Tần Dữ để điện thoại xuống rồi vùi đầu vào đề thi. Hai mươi phút sau, Bồ Thần nói cho anh biết [Tớ ngủ đây.] Tần Dữ [Cậu không chúc tớ ngủ ngon sao?] Anh bảo cô nói với anh một tiếng trước khi ngủ chính là vì chúc cô ngủ ngon. Đây cũng là hai chữ mà Bồ Thần đã muốn nói với anh từ lâu [Ngủ ngon.] Tần Dữ [Ừm, ngủ ngon, mơ đẹp, trong mơ không được ăn vụng kẹo.] - Ngày hôm sau, trời đầy mây, dự báo sẽ có mưa, gió lớn đã thổi một đêm, lúc này vẫn chưa ngừng. Bồ Thần từ bỏ việc mặc váy, tìm quần dài ra thay vào. Hôm nay bố làm cơm nắm kiểu Trung Quốc, Tần Dữ thích ăn cái này, bố thường làm món này. Lúc ăn cơm, Bồ Thần nhận được tin nhắn của Tần Dữ [Tớ đến dưới lầu nhà cậu ngay đây.] Sau đó liên tục nhận được năm sáu tin. Bồ Vạn Lý rót cho con gái một ly sữa, hỏi cô [Cô của con à?] Bồ Văn Tâm đang ở New York, bởi vì chênh lệch múi giờ mà cô ấy thường xuyên gửi tin nhắn cho Bồ Thần vào lúc ăn sáng, dặn dò cô không được kén ăn, nhớ uống sữa ăn trái cây. Bồ Thần lắc đầu, nói thật với bố [Không phải là cô, là Tần Dữ, cậu ấy đang đến nhà chúng ta, nói là tới lấy bữa sáng của cậu ấy, một phút cũng không chờ được.] Bồ Vạn Lý nghe xong thì cười, cho là Tần Dữ đói bụng nên mới tới sớm như vậy, bình thường đều là con gái mang bữa sáng đến trường cho thằng bé [Nó đang ở tuổi lớn, dễ đói.]Ông lại bỏ thêm một nắm cơm vào trong túi cho Tần Dữ, trái cây cũng được thêm nửa phần. Bồ Thần nghe bố nhắc nhở như thế thì nhận ra, Tần Dữ hình như đã cao hơn một chút so với lúc vừa chuyển tới, cũng không biết có phải là ảo giác của cô hay không. Vì để tiết kiệm thời gian, lúc bố đóng gói cho Tần Dữ, cô tăng tốc độ ăn bữa sáng của mình. Bồ Vạn Lý sợ con gái nghẹn nên khẽ vuốt sau lưng cô [Chậm một chút.] Bồ Thần nhét miếng cơm cuối cùng vào trong miệng rồi chia sẻ tin tức tốt với bố [Bố ơi, con định sau này sẽ học ngành Luật, con muốn làm luật sư, Tần Dữ đã giúp con hỏi bố mẹ cậu ấy, con như vậy có thể làm luật sư được, chỉ là phải vất vả hơn người khác rất nhiều, con không sợ khổ. Cô cũng nói, có gay go hơn nữa thì cũng không thể bằng hai năm con học tiểu học. Sau này bố không cần lo lắng cho con, con sẽ cố gắng học hỏi Tần Dữ, không biết thì cậu ấy sẽ dạy con.] Sự vui vẻ của Bồ Vạn Lý được viết lên trên mặt, ông nhắc nhở con gái [Nghe thầy Lục của các con nói, sau này Tần Dữ sẽ ra nước ngoài, bây giờ đang chuẩn bị cho cuộc thi, nó còn có thời gian phụ đạo cho con sao? Con đừng làm chậm trễ thời gian người ta học tập.] Bồ Thần [Không đâu ạ, con hiểu mà. Mục tiêu của Tần Dữ là Học viện Công nghệ Massachusetts, con không có cách nào so với cậu ấy được, nếu như con có thể thi đậu Đại học Chính trị và Pháp luật là rất thỏa mãn rồi.] Bồ Vạn Lý xoa đầu con gái, ông không biết biểu đạt tình cảm như thế nào, tất cả sự vui mừng chỉ hóa thành một câu [Đừng làm mình mệt mỏi, vui vẻ quan trọng nhất.] Nói tạm biệt với bố, cô đeo ba lô, mang theo bữa sáng của Tần Dữ vội vàng đi xuống lầu. Tần Dữ đang đứng ở vỉa hè đợi cô, trong tay cầm một hộp sữa. Sáu giờ hai mươi sáu phút sáng, anh đã gặp được cô. Bồ Thần đi mấy bước đến trước mặt anh [Chờ sốt ruột rồi đúng không?] Tần Dữ “Không vội, tớ không đói, đặc biệt tới đón cậu, cùng cậu đến trường.” Anh nói với cô “Sau này mỗi ngày tớ đều ở đây đợi cậu.” Bồ Thần âm thầm vui vẻ, có điều cô không biểu hiện lên mặt. Cô đưa cơm nắm cho anh, giúp anh xách sữa bò và mấy loại trái cây bố đã cắt. Hai người bước đi không nhanh không chậm, thời gian còn sớm, trong con hẻm nhỏ hơi vắng vẻ, không biết ngọn gió cuốn lấy mùi hương hoa hồng của nhà ai mà tràn ngập trong không khí xung quanh. Bồ Thần nghiêng đầu nhìn anh [Có phải là cậu lại cao thêm một chút không?] “Ừm. Mỗi ngày ăn bữa sáng dinh dưỡng do chú Bồ làm, đã cao thêm một hai centimet.” Bồ Thần cười cười, sau đó không bắt chuyện với cậu nữa, để anh yên tĩnh ăn sáng. Tần Dữ dừng chân, anh nói “Cậu đi phía trước tớ.” Nhưng mà như thế thì cô không nhìn thấy anh được nữa. Bồ Thần [Đi trước tớ khó chịu.] Tần Dữ “Sau này quen rồi thì sẽ không khó chịu nữa. Hôm nay gió lớn, tớ đi phía sau đúng lúc cản cho cậu.” Bồ Thần tìm lý do [Tớ mặc nhiều, không lạnh.] Tần Dữ đành phải theo ý cô. Bồ Thần duy trì khoảng cách thích hợp với anh, thỉnh thoảng cô sẽ cố ý chậm bước chân, nhìn bóng lưng của anh thêm vài lần, lúc anh quay đầu tìm cô, cô sẽ lập tức đuổi theo. Từ trong con hẻm đi ra, hai người vừa lúc đến khi có tín hiệu cho người qua đường, xe trên đường chạy tới từ hai phương hướng chậm rãi dừng lại nhường đường, hai người nhanh chóng đi qua vạch. Tiến vào trường học, Bồ Thần đưa sữa cho anh, bảo anh đừng chỉ ăn cơm nắm. Tần Dữ nhận lấy sữa, uống mấy ngụm rồi lại đưa cho Bồ Thần. Bồ Thần nghi hoặc [Cậu không uống nữa sao?] Tần Dữ “Uống chứ, ăn mấy miếng cơm nắm rồi uống, cậu cầm giúp tớ, chờ đến lúc uống cậu lại đưa cho tớ. Sau này nghỉ giữa giờ lúc cậu uống sữa không hết, tớ cũng cầm giúp cậu.” Bồ Thần chỉ cho là anh thuận miệng nói. Cô có thói quen uống sữa hoặc sữa chua vào giờ nghỉ giải lao, thói quen này đã được nuôi dưỡng từ tiểu học, giữ cho đến bây giờ. Tập thể dục giữa giờ xong, việc thứ nhất của Bồ Thần khi về chỗ ngồi chính là lấy sữa ra, cắm ống hút vào rồi im lặng hút. Mỗi lần Tần Dữ nhìn cô uống sữa là muốn cười, cảm thấy tư thế hai tay bưng sữa của cô vô cùng giống trẻ con. Bồ Thần vừa ngẩng đầu là nhìn thấy Tần Dữ với khóe miệng cười mỉm, đi vào từ cửa trước, anh không xem ai ra gì mà nhìn cô. Chờ Tần Dữ ngồi vào chỗ của mình, cô hỏi [Cậu cười cái gì?] Tần Dữ chống cằm nhìn cô “Không cười gì cả, thấy cậu bất kể là làm gì thì tớ đều cảm thấy rất vui, rất thú vị.” Mỗi lần đến lúc này, Bồ Thần đều không có sức chống đỡ. Tần Dữ “Lời tớ nói chính là sự thật.” Bồ Thần “...” Anh nhất định phải nhấn mạnh một lần nữa. Tần Dữ thấy cô không uống sữa nữa thì đưa tay “Tớ cầm cho cậu, muốn uống thì tớ lại đưa cho cậu.” Bồ Thần nào có không biết ngượng mà để anh cầm sữa, cô vội vàng lắc đầu, nhanh chóng cắn ống hút [Tớ muốn uống.] Tần Dữ không miễn cưỡng cô, anh nhặt mấy cây bút trên bàn lên để vào trong hộp bút của Bồ Thần rồi nói “Tớ không có hộp bút, sau này bút của tớ để ở chỗ cậu, bọn chúng cuối cùng cũng có nhà để về rồi.” Chẳng những để bút vào hộp bút của cô, anh còn để sách Ngữ văn của mình vào trong giá đỡ sách của cô, dựa vào sách Ngữ văn của cô, sau đó lại lấy sách Toán của cô tới đặt lên chồng sách của anh, gần sát với sách Toán của anh. Bồ Thần cúi đầu yên lặng uống sữa, giả vờ như không nhìn thấy bất cứ thứ gì cả.

thế giới tĩnh lặng và anh