Về chúng tôi Liên hệ chúng tôi Tải ứng dụng Điều khoản sử dụng Chính sách riêng t Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là trùm cuối! Công chúa xông pha soán ngôi nam chính, cuộc chiến giành vợ. 13 Lượt xem 7 tiếng trước. bailongmiaomanhua. Sự "chắc tay" của nữ CSKV Nguyễn Thị Minh Lúy đã giúp trinh sát Hà Thế Hưng (Đội Cảnh sát hình sự Công an quận Tân Bình) có được bản xác minh chi tiết về ông đại úy chế độ cũ vừa học tập cải tạo về. Ông ta là Nguyễn Văn Viễn (SN 1942, ngụ tại căn biệt thự sang trọng trên đường Trần Phú, P21Q5). Ông Viễn sống cùng hai bà vợ là Nguyễn Thị Ngọc An, Nguyễn Thị Lệ (thường Giờ con đưa vợ con về đó sống, gốc gác mình ở bên đó. Mẹ nói mẹ để dành cho tôi 200 cây vàng làm vốn. Đó là số tiền bà dành dụm và cất giữ trong suốt cuộc đời khốn khó nhịn ăn nhịn mặc của mình. Cầm tài sản của mẹ, tôi rơi nước mắt. Tôi về Việt Nam Tôi Thương Vợ Tôi - Kim Hiền (Trữ Tình) | Nghe nhạc hay online mới nhất chất lượng cao Tôi Là Tôi 3 Remix. Quách Thành Danh. Toi. Tina. Tôi Và Bạn. Duy Phước. Video | MV. 0 04:14. Con Cảm Tạ Chúa (Lyric Video) Luân Phan 0. 04:32. Phận Là Còn Gái (Lyric Video) Luân Phan 0. 05:16. Thương Nhân viên phụ trách trang phục của đội, Guillermo Revetria là người duy nhất có mặt khi đó bên cạnh tôi. Nhưng tôi không để tâm mấy đến Guillermo, tôi nhắn tin liên tục cùng Sofi, vợ tôi khi ấy đang xem trận đấu cùng gia đình tại Barcelona. Trước mỗi quả đá luân lưu, tinh Hàng triệu bố mẹ đã giảm bớt được sự mệt mỏi, bạn hãy thử nhé! 1. Hãy cho bé bú bình và ngủ. "Chúng tôi bắt đầu cho con gái bú bình khi bé được 2 tuần tuổi. Tôi sẽ pha sữa cho con vào 9 giờ tối và sau đó đi ngủ. Chồng tôi sẽ đánh thức con lúc 10:30 và cho con Ko fen, 2 vc tôi ở với nhau, cùng nhau xây dựng cơ nghiệp 12 năm, chính thức cưới là 3 năm, tổng 15. Lúc cưới ngày giờ, địa điểm, abcxyz gì là 2 vc chọn hết, chọn những gì mình thích, và tiện cho mọi người là xong. 2 bên gia đình hoàn toàn ko phản đối gì mà còn ủng hộ (nhà tôi đạo chúa, bên vợ phật). 2 vc Tôi gây sự với vợ bất cứ lúc nào có thể, tôi đánh vợ không gớm tay. Tôi còn nghi ngờ ghen tuông, khiến vợ tôi đã đi tự tử (may mắn là không sao). Vợ tôi mấy lần định ly hôn với tôi, nhưng lại nghĩ thương mấy đứa con; ly hôn rồi thì mấy đứa con sẽ sống ra sao… . Tối đó tôi không ngủ được. Cũng không phải tôi cố ra vẻ mình có bệnh sầu não như những người thích ngồi trầm tư suy nghĩ cuộc đời, mà quả thật là không ngủ được. Theo lời quận chúa nói, tôi đã hôn mê ba ngày, tức là tôi đã ngủ suốt ba ngày, thử hỏi, một người đã ngủ liền ba ngày, thì liệu còn buồn ngủ nổi không — Huống chi, lòng tôi còn đang hoang mang xao động trước biết bao tình cảm lạ kỳ của quận chúa. Mặc dù đối với một người không có thân nhân như tôi, trong quá trình trưởng thành đương nhiên sẽ có chút thiếu sót về tình cảm, nhưng tôi lại chưa từng biết, mình có thể khiếm khuyết hiểu biết về tình cảm đến vậy. Khi thấy quận chúa trong nháy mắt có thể cười rồi im lặng, từ im lặng lại chuyển thành khóc, sau đó lại từ khóc hóa sang cười. Trong đầu tôi không cách nào xua đi được những hình ảnh ấy, thậm chí giờ đây, tôi còn đang tưởng tượng, có phải quận chúa ở sát vách đang ngồi trước gương đồng, trong chốc lát cười rồi khóc không… Tôi cảm thấy mình gần đây càng ngày càng thích tưởng tượng mọi thứ thật kinh khủng, thầm tự nhủ phải kìm hãm lại những suy tưởng này, quận chúa là một người biết cách kiểm soát tình cảm, chỉ cần nàng phát tiết xong, thì sẽ trở lại bình thường thôi…Hử, chả lẽ nãy giờ tôi đang nói quận chúa không được bình thường sao. Tôi bắt đầu thúc ép bản thân mình suy nghĩ sang chuyện khác, nhưng lại chẳng biết mình nên nghĩ đến gì, nhủ thầm, thôi tốt nhất cứ ra ngoài đi dạo. Lúc xuống giường rồi tôi mới phát hiện, tôi vẫn còn đang mặc bộ quần áo của ông lão tóc hoa râm — Chẳng lẽ ba ngày qua mình chưa từng được tắm?! Sau khi sửng sốt vài giây, tôi lại tự an ủi, đừng lo, chắc đây là Diệp Nhi xử lý thay mình. Chợt nhận ra mình quả thật là một người có tư tưởng lạc quan. Lúc đi ngang qua phòng quận chúa, tôi còn nhịn không được lén lút ghé sát tai vào vách phòng nàng, nghe thử xem liệu bên trong đó có tiếng khóc hoặc tiếng cười nào không, sau khi chắc chắn rằng không có bất cứ tiếng động nào cả, tôi mới an tâm rời đi. Ra khỏi phòng, tôi mới nhận thấy hóa ra Hùng Thập Đại đã sắp xếp cho tôi một chỗ ở rất tốt, phía trước phòng thậm chí còn có cả một vườn rau. Tôi đưa tay sờ lên từng phiến lá rau xanh, hít sâu luồng không khí trong lành. Thì ra sống ở sơn trại cũng trồng thức ăn như vậy. Ngước nhìn trời, mặt trăng đã bị mây che phủ, không thể biết được hôm nay là trăng tròn hay khuyết. Tôi ra khỏi vườn rau, thấy cách đó không xa có một chòi nghỉ, hình như ở đấy còn người đang ngồi. Nơi đây không phải vương phủ, cho nên người bên trong chòi đó chắc chắn chẳng phải là quận chúa. Tôi chợt có linh cảm không tốt, muốn mau chóng xoay người rời đi. Ngay trong khoảng khắc tôi vừa xoay người, thì lại nghe thấy có tiếng gọi mơ hồ từ phía chòi nghỉ kia “Tiểu Long đệ ~ Là đệ đúng không, Tiểu Long đệ ~” Tại sao trực giác của tôi lúc nào cũng linh như vậy!!! Mình không phải Tiểu Long đệ, mình không phải Tiểu Long đệ… Trong đầu tôi liên tục mặc niệm, thân thể cũng cứng nhắc tiến từng bước quay về phòng. Lại chẳng ngờ phía sau có tiếng bước chân bành bạch từ xa đuổi tới, chỉ thoáng chốc, vai bị một cánh tay gấu vỗ mạnh vào, Hùng Thập Đại đã ở ngay bên cạnh. Hùng Thập Đại cực kỳ hưng phấn “Ta biết là Tiểu Long đệ mà! Sao vậy, đệ muốn đi dạo à?” Vốn ta định thế, nhưng giờ chỉ muốn về ngay thôi. “Hùng đại ca, sao lại có hứng trí vậy, ra ngoài ngắm trăng à?” Tôi cười cứng nhắc. “Hôm nay nhiều mây, không thấy được trăng…” Hùng Thập Đại gãi đầu, “Ta đang nghĩ tới một chuyện khác.” “Ồ?” Thấy hóa ra cũng có chuyện có thể làm cho Hùng Thập Đại phiền lòng, tôi thật muốn nghe thử. “Đệ muốn nghe không?” Hùng Thập Đại nhìn tôi mong đợi. Tự nhiên lại chẳng muốn nghe chút nào. Hùng Thập Đại không chờ tôi trả lời, đã thở dài nói “Huynh đệ, ta nhìn vẻ mặt của đệ là biết đệ rất muốn nghe tâm sự của ta rồi…” Chả lẽ nét mặt của tôi lại khác xa với suy nghĩ trong nội tâm đến thế sao?! “…Chúng ta đến chòi nghỉ từ từ nói chuyện đi.” Hùng Thập Đại tiếp tục tự quyết định. Tiện đà mạnh mẽ kéo tôi theo… Sau khi vào chòi nghỉ, Hùng Thập Đại thắp một cây nến lên, rốt cuộc cũng nhìn rõ được khuôn mặt hắn, mặc dù tôi cũng không hiểu cần thấy rõ để làm gì. Trong ánh nến chiếu dịu dàng, lòng tôi bỗng lan tỏa một loại cảm giác như mơ như mộng, dù đang phải ngồi cạnh một nam tử thô lỗ như Hùng Thập Đại, thì khi giữa đêm đen nhìn thấy ánh nến này, cảm giác cũng không quá tệ. Thậm chí còn dâng trào xúc cảm muốn ngâm thơ. “Đây là nến còn thừa lại từ mấy ngày trước khi chúng ta cúng tiễn đưa các vị huynh đệ qua đời đó, rất sáng phải không?” Hùng Thập Đại chợt nói. Cảm giác thơ mộng nháy mắt vỡ nát. “Có nhiều muỗi lắm đấy!!” Vừa nói, Hùng Thập Đại vừa vỗ thật mạnh lên má, “Oa, con muỗi này to quá, đệ xem này!” Rồi cứ vậy la hét vui mừng đưa bàn tay dính xác muỗi tới cho tôi xem. Bây giờ thì tôi cực kỳ muốn quay về phòng tự ngẩn người một mình rồi đấy. “Hùng đại ca.” Tôi cố gắng không để ý tới cái sinh vật đã chết rồi trong lòng bàn tay kia, “Rất cảm ơn sự giúp đỡ của huynh trong mấy ngày qua, nếu không có huynh, thì đệ thật sự chẳng biết đã như thế nào.” Mặc dù nói Hùng Thập Đại dường như còn phiền hơn cả Nhị sư huynh, nhưng tôi cũng thật sự cảm kích hắn vì đã ra tay cứu vớt, tôi nhất định phải nghiêm túc chân thành cảm tạ hắn một lần. “Khách sáo làm gì, còn xem nhau là huynh đệ không?!” Hùng Thập Đại vừa nói, vừa lau xác muỗi trong lòng bàn tay lên bàn đá bên cạnh — Tôi lập tức tự nhủ thầm Mình không thấy gì, không thấy gì cả… Hùng Thập Đại lại hoàn toàn không chút để ý, lại tiếp tục xoa xoa tay vào quần áo mình “Thật ra, ta cũng giống như Tiểu Long đệ…” Tốt quá, huynh cũng muốn trở về phòng phải không? “Đều đã yêu con gái nhà quyền thế.” Tôi tức thì hóa đá. “Chỉ khác là, ta không có dũng khí như đệ.” Hùng Thập Đại nói rồi thở dài. Tôi cũng không biết mình nên nói gì, vì thế tiếp tục im lặng lắng nghe. Hùng Thập Đại nhìn lên phía mặt trăng vẫn đang bị mây che phủ “Trước đây, ta từng là một đứa ở trong nhà huyện lệnh, khi đó, ta một lúc có thể khiêng được bốn bao gạo đi.” Đại ca, điều ấy ta có thể nhìn ra mà. “Đương nhiên, bây giờ ta cũng có thể…” Hùng Thập Đại bổ sung. Ta chẳng muốn tìm hiểu xem thân thể huynh cường tráng đến thế nào đâu, được chứ ~ “Cầm Cầm là con gái của huyện lệnh, nàng rất đẹp, tựa như tiên nữ…” Hùng Thập Đại hồi tưởng, nét mặt hắn lúc này thật giống như một thiếu nữ đang tuổi tương tư, “Tóc của nàng mềm mượt, mỗi khi gió thổi qua, lại vướng lên cửa sổ giống như chổi lông gà…” Có người so sánh như vậy sao?! Hơn nữa, tóc như thế nào mới có thể giống chổi lông gà được chứ?! “Ta đã yêu nàng.” Hùng Thập Đại nói. Trong đầu tôi vẫn còn đang rối răm cố tưởng tượng xem liệu một người có mái tóc giống chổi lông gà thì sẽ trông thế nào. “Mỗi ngày ta đều ra vườn hái một bó hoa đặt ở cửa sổ phòng nàng, sau đó núp ở một góc nhỏ nhìn lén nét mặt vui mừng của nàng mỗi khi thấy hoa. Ta cũng không có tham vọng quá đáng nàng sẽ yêu ta, chỉ muốn được nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của nàng mỗi khi thấy hoa là đủ.” Hùng Thập Đại nói rồi cười cười. Tôi chợt cảm thấy hâm mộ người con gái có mái tóc giống chổi lông gà tên Cầm Cầm đó, vì đã có một người yêu nàng đến thế, cho dù người đó có là Hùng Thập Đại. “Nhưng có một ngày, khi ta đang ngồi nghỉ sau khi gánh xong cả chồng củi lớn, Cầm Cầm lại tới tìm ta.” Hùng Thập Đại quay sang nhìn ta, trên mặt là nụ cười tươi, “Nàng nói, nàng biết hoa do ta tặng.” “Sau đó thì sao?” Tôi chợt phát hiện mình bắt đầu thấy hứng thú. “Từ sau ngày đó, hầu như mỗi ngày nàng đều đến vựa củi tìm ta. Chúng ta lúc ấy thật vui vẻ.” Hùng Thập Đại kể. “Ta muốn cưới nàng làm thê tử.” Hùng Thập Đại tiếp tục nói. “Nhưng mà, ta chỉ là một đứa ở.” Giọng của Hùng Thập Đại bỗng trầm, ở khoảng khắc đó, tôi như thấy hắn già hơn mười tuổi. “Không biết bằng cách nào mà Huyện lệnh đại nhân biết được chuyện của chúng ta, ông ấy cực kỳ tức giận, lập tức đuổi ta ra khỏi phủ. Ta muốn đưa Cầm Cầm theo mình, nhưng ta cũng biết, nếu ở bên ngoài, ta chẳng cách nào có thể cho Cầm Cầm có một cuộc sống tốt như khi ở trong phủ.” Từng lời nói của Hùng Thập Đại như những luồng sương khói thoát ra từ miệng, bay liệng trên không trung rồi vẽ thành rất nhiều hình ảnh sống động. “Vậy…” Tôi muốn nói gì đó, nhưng lại cảm thấy mình chẳng biết nên nói gì. “Ta bỏ đi.” Hùng Thập Đại nói, “Ta không thể để cho Cầm Cầm đi theo ta chịu khổ.” “Ta muốn đi thi tú tài, sau đó đỗ Trạng nguyên, để đường đường chính chính cưới Cầm Cầm về. Nhưng mà ta lại không biết đến một chữ, thầy bói nói, ta không phải kiểu người hợp với họa chữ viết văn…” Về điểm ấy, dù là bất cứ ai cũng có thể nhìn ra được mà. “Ngay lúc ta không biết phải làm gì, thì ta gặp đám huynh đệ tốt đây, chúng ta đều nghèo, nhưng chúng ta có sức khỏe. Vì thế chúng ta quyết định đi cướp của người giàu chia cho người nghèo. Lúc mới đầu, có rất nhiều kẻ có tiền đi ngang qua đây, cho nên cũng cướp được rất nhiều. Có điều bây giờ thì, đứng nói tới kẻ có tiền, thậm chí tới người đi đường ngang qua thôi cũng ngày càng ít, đến cả tiền nuôi sống chính mình chúng ta cũng không kiếm đủ.” Hùng Thập Đại cứ vậy miêu tả hết cuộc sống ở sơn trại của mình. “Thế còn Cầm Cầm?” Tôi chẳng quan tâm đến con đường vì sao Hùng Thập Đại tới sơn trại. “Nghe nói hai năm trước nàng đã được gả cho con trai một vị quan lớn.” Hùng Thập Đại đáp, rồi lại nhìn trời, mặt trăng lúc này đã thoát khỏi tầng mây che khuất, “Thật tốt quá’, ta đã nghĩ như vậy sau khi biết tin đó, Thế là nửa đời sau của Cầm Cầm không phải chịu khổ rồi.'” “Huynh… Sao có thể dễ dàng buông tay như vậy.” Trong lòng tôi như có loại cảm giác ê ẩm. “Đó không phải là hy vọng của ta sao, ta làm vậy đúng rồi, phải không?… Đệ cảm thấy thế nào, Tiểu Long đệ? Ta làm đúng rồi, phải không?” Hùng Thập Đại bỗng nhiên quay sang nhìn tôi chằm chằm, không ngừng muốn được nghe đáp án. Tôi chợt thấy hai mắt của Hùng Thập Đại dưới ánh nến như đang lóe sáng, hệt như ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ. “Chỉ là, đôi khi ta lại cảm thấy mình đã sai…” Không đợi tôi trả lời, Hùng Thập Đại nói tiếp, mắt hắn vẫn nhìn tôi, “Ta cảm thấy ta nên liều lĩnh dẫn Cầm Cầm đi, ta phải đưa nàng đi cùng!” Rồi sau đó, Hùng Thập Đại úp sấp trên mặt bàn khóc lớn. Ai nói nam nhân sẽ không rơi lệ. “Ta không có dũng khí như đệ… Ta không có…” Hùng Thập Đại vừa nghẹn ngào, vừa nói như thế. Lòng tôi hệt như đang bị ngâm trong một dòng nước lạnh, thật không ngờ Hùng Thập Đại lại có một quá khứ như thế. Rốt cuộc đã hiểu vì sao Hùng Thập Đại lại dễ dàng tin tôi như vậy, hắn tin bởi vì đó chính là điều mà cuộc đời hắn bỏ lỡ. Chỉ đáng tiếc, dũng khí mà ta có được đó cũng chỉ là nói dối mà thôi. “Khiến đệ chê cười rồi, Tiểu Long đệ.” Hùng Thập Đại ngẩng đầu, dùng tay áo lau nước mắt. Tôi lắc đầu. “Cho nên mới nói, ta gặp được đệ chính là duyên phận. Nhìn thấy đệ dũng cảm như vậy, ta rất bội phục. Thấy đệ, như nhìn thấy giấc mơ của ta.” Hùng Thập Đại tiếp tục diễn thuyết. Tôi bắt đầu chột dạ. “Đúng rồi! Không bằng vậy đi, Tiểu Long đệ!” Giọng điệu của Hùng Thập Đại bỗng dưng hoàn toàn thay đổi, mắt còn sáng lên lấp lánh. Tự nhiên tôi có một dự cảm rất không lành. Hùng Thập Đại vui mừng hệt như vừa phát hiện ra miền đất mới, vỗ hai tay vào nhau hô lên “Đệ và Tấn cô nương hãy ở đây thành thân đi? Thế nào? Ý kiến này được chứ?” A a a a a!!! Không được chút nào!! “Huynh đừng kích động, Hùng đại ca…” Tôi bị hù sợ trước sự hưng phấn quá độ của hắn. “Cứ làm thế đi, sơn trại này đã lâu rồi chưa có việc vui, ta cũng rất muốn được thấy đệ và Tấn cô nương thật sự thành người một nhà!” Hùng Thập Đại đã hoàn toàn vứt sạch hồi ức bi thương lúc nãy. “Huynh đừng đùa mà…” Hùng Thập Đại sải bước đến bên cạnh tôi, dùng bàn tay vừa mới đập chết muỗi vỗ vỗ lên vai tôi, thành tâm nói “Yên tâm đi, có đại ca ta lo liệu!” Tôi thật sự không nên ra đây chút nào!! … … Tại sao cuộc đời của tôi cứ phải hỗn loạn như vậy… "Mọi người đừng hoảng hốt." Ta nuốt nuốt nước miếng, kềm chế chính bản thân mình cũng hoảng sợ như vậy, "Nhị sư huynh, lần này, cần nhờ vào ngươi." "Vì cái gì!!!" Nhị sư huynh giật thót nhìn ta, với tốc độ nhanh nhất đem cả thân người áp vào vách xe. "Bộ dáng của ngươi khá thành thật, chỉ cần dối một chút, quan binh sẽ không làm khó dễ ngươi." Ta kiên nhẫn giải thích. "Vậy không công bằng!" Nhị sư huynh như cũ vẫn dính sát vào biên xe. Hỏa sơn của ta rốt cục phun trào. "Làm sao không công bằng??!!" Ta kích động đứng lên chỉ vào Nhị sư huynh quát, mọi người trong xe bị dọa, sợ tới mức run lên, "Vừa rồi Đại sư huynh ra thì chỉ để người ta xem hắn mắt nhỏ, rồi đứng ngây ngốc đấy, còn ngươi, ngươi chỉ ngồi trong này mà ẻo lả 'Làm sao bây giờ a ~ làm sao bây giờ a ~', kết quả còn không phải là ta ra ngoài giải quyết! Giờ đây thân thể của ta vì tâm bị đe dọa cực độ, muốn được nghỉ ngơi một chút chẳng lẽ cũng không được sao?! Như vậy còn không công bằng?! Làm sao không công bằng?! Ngươi nói đi! Ngươi nói đi! Ngươi nói cho ta nghe!!" Tất cả mọi người đều vẻ mặt hoảng sợ nhìn ta, cả Đại sư huynh mày cũng vừa nhíu. Đột nhiên cảm thấy hình tượng của mình đã bị tổn hại nghiêm trọng. "Ta, ta đã biết." Nhị sư huynh thân hình cứng ngắc, chỉ biết gật gật đầu. "Biết là tốt rồi." Ta lại khôi phục thanh âm bình thường, ngồi trở lại chỗ. "Bên trong xảy ra chuyện gì! Sao ồn ào vậy?" Bên ngoài có tiếng quan sai truyền đến, vừa nghe đã biết là của một quan binh mày rậm mắt to. Xe ngựa ngừng lại, bên ngoài loáng thoáng tiếng của xa phu "Các vị quan gia, hảo!" Cứ như dáng vẻ trơ như tượng gỗ ban nãy của hắn trước mặt cường đạo chưa từng tồn tại. "Bên trong rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Quan binh nam lại hỏi. Ta trừng mắt nhìn Nhị sư huynh, ý bảo hắn mau mau hành động. Nhị sư huynh hô "Chúng ta... Chúng ta không có chuyện gì cả!" Huynh đệ, nếu ta là bọn hắn, nghe lời ngươi nói đều cảm thấy được chiếc xe này chắc chắn là có vấn đề. "Vừa rồi vì sao lại lớn tiếng như vậy??" Quan binh nam quả nhiên sinh nghi. "Ta, ta, ta..." Nhị sư huynh gấp đến độ cả mặt đỏ bừng. Nhường Nhị sư huynh giải quyết việc này đúng là sai lầm nghiêm trọng! "Ta cùng thê tử bỏ trốn! !" Nhị sư huynh cuồng ngôn khẩu xuất. Tất cả đồng loạt hướng hắn mà trân trối nhìn. Đại ca à, chiêu này chỉ dùng được với cường đạo muốn cướp tiền ngươi thôi, còn đây là quan binh đó! Bọn hắn là ăn công lương mà! Bên ngoài đột nhiên im lặng, dường như bọn hắn cũng không ngờ đến có câu trả lời này. Ngay lúc chúng ta không biết nên xử trí thế nào, thì bên ngoài có tiếng người nhỏ giọng hỏi "Hay là người của Thái vương gia? " Lòng ta thấp thỏm. "Các ngươi rốt cuộc là ai?" Quan binh nam lại hỏi. Ta men theo biên cửa sổ trộm nhìn ra ngoài, phát giác bên ngoài có bốn quan binh, tất cả đều đứng một bên xe ngựa, Tốt... Như vậy là có lối thoát. Ta quay đầu ý bảo Nhị sư huynh tiếp tục nói chuyện kéo dài thời gian. "Ta, ta đã nói rồi, chúng ta bỏ trốn!" Nhị sư huynh lại tiếp tục nói liều. "Các người đi ra cho ta!!" Ngữ khí Quan binh nam trở nên nghiêm khắc. Ta đến bên quận chúa, nhỏ giọng nói "Xem ra đám quan binh này thật sự là hướng ngài mà tới, chúng ta cần phải nhanh nhanh rời đi!" Quận chúa sắc mặt tái nhợt, lo lắng hỏi "Vậy ta nên làm sao bây giờ?" Trí Ân cô nương cũng gắt gao nắm chặt ống tay áo quận chúa. "Nhảy xuống xe ngựa." Ta vừa nói, vừa nhẹ nhàng đem một bên cửa sổ mở ra, bên ngoài là một mảnh cỏ dại rộng lớn cao hơn cả người, phi thường tốt. "Cao quá, ta sợ!" Trí Ân cô nương đột nhiên than. "Đừng lo, ngươi không cần nhảy." Ta hướng nàng liếc mắt, "Không thể đi quá nhiều người, sẽ phát ra tiếng động lớn. Quan binh chắc chỉ biết được khuôn mặt quận chúa, trước là ta cùng quận chúa xuống xe trốn đi, để cho quan binh không tra ra được, sau sẽ trở lại hội họp." Quận chúa nghe xong lời ta nói, chỉ cắn môi gật đầu. "Nhị sư huynh, ngươi ra ngoài trước ứng phó bọn hắn." Ta hướng Nhị sư huynh nói. "Ta nên nói gì bây giờ??" Nhị sư huynh vẻ mặt cực kỳ khổ sở. "Tùy ý ngươi! Cố sức kéo dài thời gian!" Giờ ta chẳng rảnh để mà quản ngươi, Nhị sư huynh, là chuyện rơi đầu đó! Ta vươn đầu nhìn ngoài cửa sổ, lựa chọn nơi đáp thích hợp, rồi vịn bên cửa sổ, hướng phía ngoài nhảy xuống. Đồng thời lúc đó, Nhị sư huynh cũng mở cửa xe để bước ra ngoài. Hô — ta đã an toàn đáp đất. "Các vị quan sai đại ca, hảo!" Tiếng Nhị sư huynh hô lớn. Ta phất tay ý bảo trong xe mau đưa quận chúa xuống đây. "Ngươi nói ngươi là đang bỏ trốn?" Một quan binh hỏi. "Kỳ thật cũng không phải..." Nhị sư huynh cố gắng phân bua. "Thế này là sao, rõ ràng vừa nãy ngươi nói là ngươi bỏ trốn!" Vị quan binh quát. "Có lẽ là ngài nghe lầm?" Nhị sư huynh vẫn cố dây dưa. "Ta rõ ràng nghe được chính ngươi nói ngươi đang cùng thê tử bỏ trốn! Các ngươi cũng nghe phải không?" Vị quan binh một mực không tin. "Vâng, đúng vậy a!" Mấy quan binh khác lên tiếng phụ họa. Xem ra, ăn công lương không chừng là khiến người ta thông minh. Quận chúa cau mày, đưa thân mình ra ngoài cửa sổ, ta vươn hai tay hướng phía nàng mong chờ đón lấy. Do dự một chút, quận chúa nhắm chặt hai mắt rồi nhảy — vô cùng hoàn hảo, vừa vặn ta ôm lấy nàng trong thân mình, cảm giác duy nhất lúc này chính là thân thể của quận chúa thực hảo mềm mại, so với cùng sơn trại nam ôm cách biệt một trời — Nghĩ gì vậy chứ, bây giờ không phải là lúc để ta suy nghĩ vẩn vơ! Vội vàng lôi kéo ta giấu quận chúa trong đám cỏ dại. Ta gãi gãi đầu, xấu hổ nhìn quận chúa vẫn đang nghiêm nghiêm thực thực trốn trên giường nói “Quận… Quận chúa, chúng ta không phải cần đi thỉnh an vương gia sao? Ngươi, ta… Ta qua thư phòng đổi quần áo trước, ngươi cũng thu thập một chút đi, được rồi thì kêu ta.” Nói rồi vội vàng đem quần áo đổi của Thái Anh đặt bên người nàng, sau đó cầm quần áo đổi của chính mình chạy nhanh khỏi phòng. Một trong những điều nhân sinh ta ghét nhất, chính là xử lý những tình huống xấu hổ như vậy. Vô luận là kể chuyện tiếu lâm không ai cười, hay không tìm nổi chủ đề tán gẫu thích hợp cùng người khác, hoặc giả như vừa nãy không cẩn thận nhìn thấy cái không nên nhìn. Trong đầu không nén được nhớ ra hình ảnh Thái Anh vai bán lộ, chợt phát hiện mình mặt bắt đầu nóng lên. Vì cái gì tối qua ta ôm nàng vào lòng ngủ cũng chưa kích động như vậy? Lắc lắc đầu để không còn miên man suy nghĩ, ta vội vàng thay quần áo cho kịp thời gian. Cuối cùng đổi xong một thân tố sắc áo bào, để tránh xấu hổ ta không dám đột nhiên trở về phòng nữa, chỉ yên lặng chờ đợi Thái Anh kêu ta. Hơn nửa ngày, ta bắt đầu có chút sốt ruột, mới nghe thấy Thái Anh nhỏ giọng kêu. Bước qua cửa, liền thấy nàng đứng trước bàn không dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng, thân nàng cũng mặc một bộ tố sắc trường bào, tóc dài vấn cao, giống như vô ý chải rồi cắm lên một cây ngọc trâm đơn giản, lộ ra cổ trắng nõn dài nhỏ. Không có hạ nhân hầu hạ, Thái Anh chỉ tự mình tùy ý trang điểm, nhưng lại khiến ta một trận thất thần. “Anh nhi, chúng ta… Đi thôi.” Ta sững sờ nói. Thái Anh lúc này mới hơi hơi ngẩng đầu, nhìn ta rồi lập tức nở nụ cười, nàng đến gần bên sẳng giọng “Ngươi xem ngươi, ngay cả quần áo cũng mặc không tốt.” Thái Anh tới trước mặt ta, nâng tay nhẹ nhàng sửa lại vạt áo lệch, rồi đánh giá một chút từ chân tới đầu, vui vẻ nói “Xiêm y này thực rất vừa người, ngươi thích tố sắc sao?” “Thích.” Ta gật gật đầu, mặc dù không đặc biệt ưa thích một màu nào cả, nhưng chứng kiến quần áo của mình và Thái Anh chung một loại sắc, ta cũng không khỏi vui vẻ. Hình như quận chúa cũng rất thích áo nhạt màu, cái này cùng tính cách liệu có liên quan không nhỉ? “Thật tốt quá.” Thái Anh cười nói, sau đó có chút kiêu ngạo hướng ta ngước cằm, “Đây là chính ta tuyển cho ngươi.” Ta giơ ngón cái lên, cố ý dùng ngữ khí hùng hồn nói “Mắt chọn của quận chúa đại nhân tuyệt vời.” “Ba hoa.” Quận chúa cười nhẹ đánh tay ta, sau đó thúc giục “Chúng ta nhanh đi vấn an phụ vương, không còn sớm nữa.” Đến tới cửa, ta mới nhớ ra còn một việc chưa làm. Vương gia vốn đã sớm giao cho ta một tấm vải, mặt trên có cái gọi là “Lạc hồng”, dùng nó để che tai mắt người. Ta trở lại giường, đem khối vải đó trải lên trên mặt. Xoay người rời đi đã thấy Thái Anh đứng ở bên cửa, sau khi phát hiện ta đặt vật gì trên giường, nàng đỏ mặt xấu hổ, khiến ta cũng không tự chủ nhớ lại hình ảnh thẹn thùng kia. Trong nhất thời trước khi mọi thứ lâm vào gượng gạo, ta vội vàng bước đến bên Thái Anh, đối với nàng nói “Đi thôi.” Thái Anh chỉ nhẹ gật đầu xem như hồi đáp. Vương gia sớm đã đợi ở đại sảnh, vừa thấy Thái Anh hắn lập tức cười đón chào. Nội dung truyện Vợ Tôi Là Công ChúaNàng công chúa 14 tuổi đến từ một hành tinh con người được sinh ra từ "cây" kể cũng lạ nhỉ. Mà nàng ấy còn có phép thuật nữa sống trong thế giới của người địa cầu, liệu nàng ấy có quen không, có thích nghi không?Và khi nhìn thấy những cái cây mang đầy trái ngọt, liệu nàng có nghĩ người địa cầu cũng được sinh ra từ cây giống như người của hành tinh nàng không?Hãy cùng phiêu lưu cùng " Vợ Tôi Là Công Chúa"! Sau khi Bạch Đái lão nhân rời đi một ngày —— thứ lỗi cho ta Diệp nhi, để ta mạo muội dùng cái tên này gọi cha ngươi —— ta chính thức nói với Hùng Thập Đại việc ta cùng quận chúa cũng sẽ rời đi. Không nghĩ tới từ lúc đó hắn lại cứ quấn quýt ta không rời, chung quy lại đúng là ta với hắn tình cảm suy nghĩ hoàn toàn không giống nhau, tựa như gà với vịt. "Thanh kiếm này, rất nặng phải không?" Quận chúa hỏi, trên mặt thoáng chút không đành lòng. Ta lắc đầu, tiện đà thở dốc một hơi "Một chút cũng... không, nặng." Sau khi nói ra miệng rồi, chính mình lại cảm thấy nó đúng thực là rất nặng. Cái kiếm này... hơn nửa buổi sáng đè nặng trên lưng ta, trước khi đi, Hùng Thập Đại đã tặng ta. Theo lời hắn nói, đây là lễ vật kết bái của người làm ca ca như hắn tặng. Có ba công dụng, thứ nhất là có thể làm vật phẩm làm quen sau này, tuy ta chẳng rõ bộ dạng ta có gì không tốt để giao tiếp, mà hắn phải cần một thanh kiếm để xác nhận thân phận ta; hai là nếu ta cùng quận chúa trên đường gặp được bằng hữu, thấy thanh kiếm này của Hùng Thập Đại, sẽ không làm khó dễ chúng ta; ba là có thể dùng để phòng thân. Về cái công dụng phòng thân, ta thực cảm thấy hoài nghi, thanh kiếm này thân cao đến ngang eo ta, khẳng định cũng vài chục cân nặng. Ta chỉ sợ trước khi chúng ta "trên đường gặp được bằng hữu", ta cũng đã bị thanh kiếm này đè chết rồi. Chính là, khi Hùng Thập Đại đem kiếm này giao cho ta, ta rõ ràng còn chứng kiến hắn "Vút vút vút" cầm kiếm khuya vài vòng... Đúng là chỉ có thể nói, người với người khác nhau rất lớn~ "Không bằng, chúng ta tới gốc cây kia nghỉ ngơi một lát đi." Quận chúa móc ra khăn tay nhỏ của mình, nhẹ nhàng giúp ta lau mồ hôi trên trán. Ta thật sự cũng chống đỡ không nổi nữa, ở dưới cái nắng mãnh liệt như vậy, trên lưng còn cõng cây kiếm mấy chục cân nặng đi hơn nửa buổi sáng, ta liên tục gật đầu đồng ý "Vậy...cũng tốt..." Sau một lúc lầm bầm chửi rủa Hùng Thập Đại dưới tán cây, ta chuẩn bị nhắm mắt lại nghỉ ngơi, thì quận chúa đột nhiên nói "Kỳ thật, ngươi cũng rất ưa thích Hùng đại ca?" "Cái gì?" Ta bật dậy nhìn chằm chằm quận chúa, ngươi rốt cuộc muốn biểu đạt cái gì ~ "Mặc dù bởi nói dối mà quen biết, nhưng cảm tình giữa cả hai dường như rất tốt." Quận chúa cười cười, ánh mặt trời tát lên khuôn mặt trắng nõn của nàng thật đẹp. Sau khi bức bách chính bản thân mình phục hồi tinh thần, ta tấm tắc miệng "Ôi chao, ôi chao, ngươi vậy là sai rồi. Đầu tiên, là bởi vì hắn muốn đánh cướp chúng ta, ta mới quen biết hắn; tiếp theo, toàn bộ hết thảy đều là do hắn đơn phương như thế, ta cũng không có yêu thích hắn." "Thanh kiếm này thì sao, nhìn thế nào cũng thấy là cái không đáng lưu lại, chính là ngươi lại liều chết đeo nó trên lưng đã hơn nửa ngày." Quận chúa dùng ánh mắt "Ta nhìn thấu hết ngươi " nhìn ta. "Cái này... Không phải hắn nói rồi sao, lỡ chúng ta gặp cường đạo khác, đến lúc đó còn có thể dùng làm bia chắn." Ta vội vàng ra vẻ như vô can nói. "Ồ~" quận chúa lần này lại dùng ánh mắt "Ngươi không cần tiếp tục che dấu" tiếp tục nhìn chằm chằm ta. "Hùng Thập Đại là một người rất tốt không sai" Ta không dám cùng quận chúa đối diện, chỉ cảm giác như đôi mắt nàng còn hơn trước nhìn ta chăm chú, "Bất quá, nam nhân này thoạt nhìn thực vui tươi, nhưng là cũng rất đáng thương..." "Đáng thương?" "A?" Nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc của quận chúa, ta nhớ tới nàng vốn không biết câu chuyện xưa của Hùng Thập Đại cùng Cầm Cầm, liền vội vàng tùy tiện nói sang cái khác, "Nga, không có gì, là ta nói Hùng Thập Đại đã lớn tuổi rồi, còn không cưới vợ, thật sự là đáng thương~ " "Vậy còn ngươi?" Quận chúa đột nhiên hỏi. "Cái gì?" Không phải là nghe không rõ, mà đây là câu hỏi ngoài ý muốn của ta. "Không, không có gì." Quận chúa tựa hồ cũng ý thức được đây là câu hỏi không thích hợp, cặp mắt nhìn chằm chằm vào ta rốt cục vòng trở ra, nhìn không mục tiêu lên một mảnh cây cối. Vậy còn ngươi? —— Linh tính như điều quận chúa muốn hỏi là "Vậy ngươi định khi nào thì cưới vợ." Không bằng, bây giờ nói cho nàng biết đi. Chính là bây giờ. Trong đầu ta đột nhiên cảm thấy kích động. Ta không cưới vợ, bởi vì ta cùng ngươi giống nhau, tương lai là gả cho nam nhân. Cứ như vậy, trực tiếp nói cho quận chúa. Chính là ngay lúc ta định hé miệng nói, một cảm giác không biết từ đâu, đến ngăn cấm ta, không muốn nói cho nàng, ít nhất bây giờ không nên. Đột nhiên, ta cảm thấy sợ hãi. Quan hệ giữa ta cùng quận chúa, thậm chí cả quan hệ cùng Hùng Thập Đại đều là nói dối mà tạo dựng lên. Hay đúng hơn là, ngoại trừ sư phụ, Đại sư huynh cùng Nhị sư huynh, tất cả mọi người trên thế gian này đều là ta nói dối. Tuy rằng, nói dối cái này với những người khác mà nói cũng không có gì quan trọng, hay không sao cả, "Chúng ta tịnh không để ý ngươi là nữ nha." Có lẽ sẽ có người như vậy trả lời ta. Nhưng là, tâm vẫn sẽ như vậy mà đau. Vất vả che giấu thân phận của mình mười tám năm, kết quả chẳng có ích gì ư. Cho dù là sư phụ, hắn cũng sẽ nói " để thuận tiện cho ngươi ở trong y quán" mới khăng khăng để ta nữ giả nam trang. Ta trước đây khi chưa đầy mười tuổi, đã có lần từng khóc chạy đến trước mặt sư phụ, hỏi hắn phụ mẫu vì sao đem ta vứt bỏ. Sư phụ chính là chỉ nói một câu "Ngươi không nên nghĩ là bọn hắn muốn từ bỏ ngươi, mà có thể là bọn hắn không còn cách nào khác." Đây đúng là một lý do miễn cưỡng. Chính là không hiểu vì sao cái lý do miễn cưỡng đó lại thuyết phục được ta. Không phải muốn vứt bỏ ta, mà bởi vì không còn cách nào khác thôi. Ta cũng từng gặp không ít chuyện bất đắc dĩ, vốn là mình cũng không muốn, nhưng cũng phải đau lòng làm. Cho nên, ta không có hận cha mẹ mình. Nhưng là, vẫn luôn muốn có người như cha mẹ ruột luôn sẽ để ý đến mình, dù là có sư phụ, cũng cảm thấy chưa đủ... Quả nhiên là ta quá tham lam a. "Nặc Ba? Ngươi không sao chứ?" Đột nhiên nghe được thanh âm của quận chúa. Sự chú ý của ta lại theo tầm mắt đến bên quận chúa, nàng vẻ mặt lo lắng nhìn ta. "Không có việc gì." Ta lắc đầu, sau đó nhìn ánh mặt trời rực rỡ trên không. "Dường như ngươi có tâm sự." Quận chúa trầm giọng nói. "Là sao, có lẽ do đói bụng." Ta hướng nàng làm cái mặt quỷ, "Chúng ta đi thôi, hẳn phía trước không xa có dịch trạm, tới đó, ta phải có một bữa cơm no đủ!" Ta thở hắt ra hạ quyết tâm. "Ngươi thật là..." Quận chúa vừa bực mình vừa buồn cười lắc đầu. Cho dù là vẻ mặt này, cũng rất đẹp a. Đột nhiên cảm thấy mình lại bắt đầu thất thần, liền vội vàng bắt buộc chính mình phục hồi tinh thần lại, một hơi vác lên cây kiếm —— Chết tiệt, Hùng Thập Đại, ta không tha cho ngươi...

vợ tôi là quận chúa