Gợi ý nhỏ dành cho những người yêu hải sản và đồ nướng: Top 10 quán buffet nướng quận 2 menu đa dạng, đồ ăn ngon; Review nhà hàng buffet Vua Cua - Địa điểm nạp 'Vitamin Sea' siêu ngon, siêu hấp dẫn; 1.2 Cham Charm. Địa chỉ: Số 2, Phan Văn Chương, Phú Mỹ Hưng, quận 7, TP.HCM
H248. "Vậy, kẻ thù mình có đói hãy cho ăn, có khát hãy cho uống; vì làm như vậy, khác nào mình lấy than lửa đỏ mà chất trên đầu người" (Rô 12:20). nhưng chỉ muốn hướng dẫn dân Ả-rập bỏ phong tục thờ các tà thần để trở lại thờ Allah, như theo lời dạy của
Theo chuyên gia dinh dưỡng, một số thói quen xấu mà nhiều người mắc phải dễ gây hại cho thận gồm: 1. Uống quá ít hoặc quá nhiều nước. Thận cần một lượng nước vừa đủ để hoạt động trơn tru, loại bỏ các độc tốc ra khỏi cơ thể. Nếu chúng ta uống quá ít nước
Chuyện từ cách đây 2 tháng nhưng nay mới có dịp kể cho tụi bây nghe. Chả là hôm bữa con bồ tao có kêu qua nhà nó ăn đám giỗ, tiện ra mắt ba mẹ nó lun. Đến nơi ngồi nói chuyện đc một lát thì ông ba nó kêu bỏ đồ xuống ăn cơm. Tao lăng xăng hỏi đồ ở đâu để con bê
Cách chơi 1: Chơi với các vật dụng không có hình thù con vật. Khi có tiến hiệu bắt đầu của quản trò, người chơi tiến hành " của cua". bằng cách: dùng hai ngón tay trỏ gắp lấy hạt rồi bỏ vào rổ (hộp), vừa làm vừa nói "cắp hạt bỏ giỏ". Lưu ý: Để người
Cái x gì ngon Dồ sẽ tự gắp, không phải chỉ chó mới thích ăn xương, đại loại vậy. Thống nhất nhé, Giàng thị Dồ sẽ cố gắng kiềm chế căn bệnh hà tiện thời bao cấp để lại, các người hãy đừng coi Dồ như thùng nước gạo dù ngoại hình Dồ có y chang thì lỗi cũng là tại thiên hạ. Bản thân Dồ cố hết sức rồi mà hay quên. Giàng thị Dồ - Đã triện
Chương 145: Sư tôn có người ăn cơm cùng. Rừng phong nhuộm đỏ tầng tầng lớp lớp, ngày mùa kết thúc. Thôn dân Ngọc Lương Thôn chuẩn bị mấy tay nải nhỏ, trong có chút thịt khô, bánh mật, hương liệu, vải thô, liên tục dúi vào lòng Sở Vãn Ninh và Mặc Nhiên. Tử Sinh Đỉnh
Ăn uống. Pha Lê nấu ăn: Hai món serrano đơn giản cho người nấu thanh thản 27. 11. 16 - 7:10 am. Pha Lê. Năm nay đi Tây Ban Nha, được thể đang ở "xứ thịt muối" nên tôi xơi quá chừng heo muối, từ Iberico đến serrano đặc sản. Lúc về, chẳng biết mua gì làm quà, bố mẹ tôi
. Trong nhiều buổi tiệc tùng, họp mặt dễ thấy cảnh một thực khách dùng đũa mình đang ăn gắp thức ăn cho những người ngồi cùng bàn. Người gắp không biết người cùng bàn nhiều khi khó chịu nhưng không nói ra. Có người lấy đũa mình đang ăn để gắp cá, thịt… bỏ vào chén của người cùng bàn hoặc gắp rau, hải sản cho vào nồi lẩu và nhúng đũa đè rau xuống nồi. Có người lấy muỗng hoặc vá múc nước trong nồi lẩu để nêm nếm, xong lại lấy cái muỗng đó khuấy nồi lẩu rồi nếm tiếp, rồi múc lẩu cho vài người. Một số người vẫn nghĩ rằng gắp cho người, múc cho khách thể hiện sự tôn trọng người khác. Nhưng điều này hoàn toàn là võ đoán. Thử hỏi một người bệnh gút, bệnh thừa mỡ máu đang ăn kiêng, chúng ta lại gắp cho họ hải sản, thịt đỏ thì họ có ưng bụng không? ơn giản hơn, một người ăn chay trường, lại bị “phục vụ”, bị gắp cho món mặn thì cũng kỳ và khó xử. Tôn trọng hay mất vệ sinh? Các bệnh truyền nhiễm lây lan qua thực phẩm hay đồ uống là một vấn đề phổ biến, gây lo lắng và đôi khi đe dọa tính mạng con người. Tại Hoa Kỳ, Trung tâm Kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh CDC ước tính mỗi năm có một trong sáu người Mỹ 48 triệu người bị bệnh, người nhập viện và người chết vì các bệnh lan truyền từ ăn uống. Trước đây, bộ đội ở miền Trung thường ăn đũa hai đầu, một đầu dùng để và cơm cùng thức ăn vào miệng, một đầu để gắp thức ăn. Vậy nên dân mới có câu “Vệ sinh ăn đũa hai đầu/Lấy chồng bộ đội là dâu Cụ Hồ”. Một trong những bệnh lan truyền do đường miệng này là viêm gan siêu vi A. Theo Tổ chức Y tế thế giới WHO, virút gây viêm gan A lây truyền chủ yếu qua đường phân – miệng, một người lành ăn phải thức ăn hoặc nước uống bị nhiễm mầm bệnh phân của người bệnh sẽ mắc bệnh viêm gan A. Virút cũng có thể lây truyền qua tiếp xúc vật lý gần gũi với người nhiễm, nhưng khả năng ít hơn nhiều. Cũng theo WHO, ở các nước đang phát triển với điều kiện vệ sinh môi trường kém thì hầu hết trẻ em 90% bị nhiễm viêm gan siêu vi A trước 10 tuổi. Theo Hội Khoa học tiêu hóa Việt Nam VNAGE, trên 80% dân số nước ta bị nhiễm vi khuẩn Helicobacter pylori. Vi khuẩn này gây ra khá nhiều bệnh của dạ dày – tá tràng như chứng rối loạn tiêu hóa, viêm dạ dày, loét dạ dày – tá tràng. Vi khuẩn H. pylori có nhiều trong nước bọt, mảng cao răng, niêm mạc dạ dày của người bệnh và lan truyền chủ yếu qua ăn uống. Do đó, để tránh lây nhiễm cần ăn chín, uống sạch, tránh các thói quen xấu như uống chung ly rượu, chấm chung nước mắm, lấy đũa mình đang ăn gắp thức ăn cho người bên cạnh… Từ những thông tin trên, có thể kết luận rằng dùng đũa mình đang ăn gắp thức ăn cho người khác là thiếu vệ sinh và có khả năng lây lan bệnh truyền nhiễm. Gắp thức ăn cho người khác – Ảnh Tránh chung đụng Mâm cơm gia đình của đa số người Việt thường chung cơm, canh, cá, thịt… nhưng chén đũa riêng. Chúng ta có thể dùng chung tô canh vá riêng, giẽ chung miếng cá, gắp chung đĩa thịt kho… nhưng chẳng ai dùng chung đũa chén cả; nếu nghi dùng nhầm thì có lẽ mọi người, kể cả tôi, sẽ thay bộ khác ngay. Và đương nhiên, nhiều người không dám ăn những món đã bị người khác khoắng lên bằng đũa đang ăn của họ. Nhờ ý thức, ngày nay việc ăn chung đũa cũng đã có phần cải thiện gắp đũa hai đầu, bố trí muỗng nĩa, vá, đũa… ở các món chung. Nhiều gia đình người Quảng tổ chức giỗ kỵ, liên hoan bằng món đặc sản mì Quảng nổi tiếng. ây thật sự là món buffet dân dã Việt Nam. Chủ nhà nấu chuẩn bị một nồi nhân lớn thịt gà, thịt bò, tôm, trứng… một lượng nước dùng thích hợp, đủ thứ rau và gia vị cần thiết. Khách khứa chỉ việc chọn loại thích dùng, lượng theo ý… người trước, kẻ sau đều thỏa mãn. Tiệc đứng kiểu này có ưu điểm một là hợp khẩu vị, nhu cầu dinh dưỡng, ai nhiều ai ít tùy chọn; hai là rất vệ sinh, tránh chung đụng đũa, chén, muỗng, nĩa và ba là tiết kiệm và hợp lý. Ăn uống bao hàm dinh dưỡng, khoa học và văn hóa. Một thức ăn ngon, hợp khẩu vị nhưng thiếu khoa học, kém vệ sinh chắc chắn sẽ không được số đông chấp nhận. Vì vậy khi ăn tiệc, liên hoan… trong trường hợp đối đế, nếu muốn chia thức ăn cho người cùng bàn, bỏ rau, thịt, cá vào nồi lẩu thì không nên dùng muỗng đũa mình đang ăn để gắp, múc mà hãy dùng mỗi người một bộ đồ ăn riêng.
Gắp thức ăn cho người khác - Ảnh Người gắp không biết người cùng bàn nhiều khi khó chịu nhưng không nói ra. Có người lấy đũa mình đang ăn để gắp cá, thịt... bỏ vào chén của người cùng bàn hoặc gắp rau, hải sản cho vào nồi lẩu và nhúng đũa đè rau xuống nồi. Có người lấy muỗng hoặc vá múc nước trong nồi lẩu để nêm nếm, xong lại lấy cái muỗng đó khuấy nồi lẩu rồi nếm tiếp, rồi múc lẩu cho vài người. Một số người vẫn nghĩ rằng gắp cho người, múc cho khách thể hiện sự tôn trọng người khác. Nhưng điều này hoàn toàn là võ đoán. Thử hỏi một người bệnh gút, bệnh thừa mỡ máu đang ăn kiêng, chúng ta lại gắp cho họ hải sản, thịt đỏ thì họ có ưng bụng không? ơn giản hơn, một người ăn chay trường, lại bị “phục vụ”, bị gắp cho món mặn thì cũng kỳ và khó xử. Tôn trọng hay mất vệ sinh? Các bệnh truyền nhiễm lây lan qua thực phẩm hay đồ uống là một vấn đề phổ biến, gây lo lắng và đôi khi đe dọa tính mạng con người. Tại Hoa Kỳ, Trung tâm Kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh CDC ước tính mỗi năm có một trong sáu người Mỹ 48 triệu người bị bệnh, người nhập viện và người chết vì các bệnh lan truyền từ ăn uống. Trước đây, bộ đội ở miền Trung thường ăn đũa hai đầu, một đầu dùng để và cơm cùng thức ăn vào miệng, một đầu để gắp thức ăn. Vậy nên dân mới có câu “Vệ sinh ăn đũa hai đầu/Lấy chồng bộ đội là dâu Cụ Hồ”. Một trong những bệnh lan truyền do đường miệng này là viêm gan siêu vi A. Theo Tổ chức Y tế thế giới WHO, virút gây viêm gan A lây truyền chủ yếu qua đường phân - miệng, một người lành ăn phải thức ăn hoặc nước uống bị nhiễm mầm bệnh phân của người bệnh sẽ mắc bệnh viêm gan A. Virút cũng có thể lây truyền qua tiếp xúc vật lý gần gũi với người nhiễm, nhưng khả năng ít hơn nhiều. Cũng theo WHO, ở các nước đang phát triển với điều kiện vệ sinh môi trường kém thì hầu hết trẻ em 90% bị nhiễm viêm gan siêu vi A trước 10 tuổi. Theo Hội Khoa học tiêu hóa Việt Nam VNAGE, trên 80% dân số nước ta bị nhiễm vi khuẩn Helicobacter pylori. Vi khuẩn này gây ra khá nhiều bệnh của dạ dày - tá tràng như chứng rối loạn tiêu hóa, viêm dạ dày, loét dạ dày - tá tràng. Vi khuẩn H. pylori có nhiều trong nước bọt, mảng cao răng, niêm mạc dạ dày của người bệnh và lan truyền chủ yếu qua ăn uống. Do đó, để tránh lây nhiễm cần ăn chín, uống sạch, tránh các thói quen xấu như uống chung ly rượu, chấm chung nước mắm, lấy đũa mình đang ăn gắp thức ăn cho người bên cạnh... Từ những thông tin trên, có thể kết luận rằng dùng đũa mình đang ăn gắp thức ăn cho người khác là thiếu vệ sinh và có khả năng lây lan bệnh truyền nhiễm. Tránh chung đụng Mâm cơm gia đình của đa số người Việt thường chung cơm, canh, cá, thịt... nhưng chén đũa riêng. Chúng ta có thể dùng chung tô canh vá riêng, giẽ chung miếng cá, gắp chung đĩa thịt kho... nhưng chẳng ai dùng chung đũa chén cả; nếu nghi dùng nhầm thì có lẽ mọi người, kể cả tôi, sẽ thay bộ khác ngay. Và đương nhiên, nhiều người không dám ăn những món đã bị người khác khoắng lên bằng đũa đang ăn của họ. Nhờ ý thức, ngày nay việc ăn chung đũa cũng đã có phần cải thiện gắp đũa hai đầu, bố trí muỗng nĩa, vá, đũa... ở các món chung. Nhiều gia đình người Quảng tổ chức giỗ kỵ, liên hoan bằng món đặc sản mì Quảng nổi tiếng. ây thật sự là món buffet dân dã Việt Nam. Chủ nhà nấu chuẩn bị một nồi nhân lớn thịt gà, thịt bò, tôm, trứng... một lượng nước dùng thích hợp, đủ thứ rau và gia vị cần thiết. Khách khứa chỉ việc chọn loại thích dùng, lượng theo ý... người trước, kẻ sau đều thỏa mãn. Tiệc đứng kiểu này có ưu điểm một là hợp khẩu vị, nhu cầu dinh dưỡng, ai nhiều ai ít tùy chọn; hai là rất vệ sinh, tránh chung đụng đũa, chén, muỗng, nĩa và ba là tiết kiệm và hợp lý. Ăn uống bao hàm dinh dưỡng, khoa học và văn hóa. Một thức ăn ngon, hợp khẩu vị nhưng thiếu khoa học, kém vệ sinh chắc chắn sẽ không được số đông chấp nhận. Vì vậy khi ăn tiệc, liên hoan... trong trường hợp đối đế, nếu muốn chia thức ăn cho người cùng bàn, bỏ rau, thịt, cá vào nồi lẩu thì không nên dùng muỗng đũa mình đang ăn để gắp, múc mà hãy dùng mỗi người một bộ đồ ăn riêng. [poll width="400px" height="174px"]114[/poll]
Thuở nhỏ, tôi thường được ông nội cho thằng cháu đích tôn đi ăn cỗ. Theo ông đến các bữa cỗ, khép nép ngồi ngoan ngoãn ở một góc cạnh ông. Ông gắp cho miếng nào thì được ăn miếng ấy. Ông dạy “Ăn uống phải từ tốn. Ăn phải trông nồi, ngồi phải trông hướng”. Ngồi ăn trên phản giữa nhà, không bao giờ được quay lưng vào bàn thờ tổ tiên. Khi ăn phải trông xem trong mâm có những gì. Phải biết nhường mọi người. Trong mâm có mỗi khoanh giò chia đều làm 6 khúc. Mỗi người chỉ được ăn một khúc. Nếu vô tình ăn 2 khúc tức là đã ăn lạm vào phần của người khác. Thế là kẻ phàm ăn. Vào bữa ăn, món gắp mở đầu phải là miếng rau miếng dưa hay gắp mấy sợi nộm. Không ai vào mâm mà lại chọc đũa ngay vào miếng giò lụa hay gắp luôn cái phao câu gà. Định ăn miếng nào thì gắp miếng ấy. Không gắp lên rồi lại để xuống, cấm kị dùng đũa lật đi lật lại bới đĩa thịt gà đã xếp gọn gàng phần da được lợp lên trên để tìm miếng ngon cho mình. Khi ăn phải nhìn trước nhìn sau, biết nhường các cụ cao tuổi. Các cụ trong mâm luôn “Rước cụ sơi trước, rước cụ dùng chén rượu..”. Ăn canh thì không được húp sùm sụp, ăn nóng không được thổi phù phù… Điều đặc biệt hơn cả là trong mâm, chủ nhà hay người ít tuổi, kẻ bề dưới luôn gắp thức ăn bỏ vào bát khách hoặc bề trên để kính cẩn mời xơi miếng ngon, dầu rằng không biết thực khách có thích hay không nhưng làm thế để thể hiện cái bụng của chủ nhà ân cần với khách khi đãi đằng…. Các nghi lễ ấy cứ từ từ được ông chỉ bảo. Sau mỗi bữa cỗ, có điều gì xử sự không phải, về nhà ông lại nghiêm khắc nhắc nhở. Cứ thế, cái phép lịch sự trong ăn uống nó nhập vào mình từ lúc nào không biết. Những bài học ăn, học uống cứ thế được ông bà, bố mẹ truyền dạy năm này qua năm khác và nó thấm vào cuộc sống một cách tự nhiên. Sau này va chạm với cuộc đời, cứ như thế mà xử sự thì được mọi người tôn trọng. Ai làm khác đi thì bị thiên hạ chê cười. Cuộc sống ngày càng trở nên xô bồ. Các dịp hội ngộ ăn uống trong gia đình ngày càng giảm dần. Người ta quen lối hội hè, ăn nhậu ở nhà hàng, ngồi vào mâm là quát tháo chê bai nhân viên. Khi ăn thì thả sức hò hét, thách nhau uống hết két bia này đến két bia khác và luôn miệng đồng thanh gào rõ to “Dzô! Dzô!” như thể phu kéo gỗ dựng cột giữa cánh đồng. Đến dự tiệc cưới chưa cần biết cô dâu chú rể ở đâu, họ nhà trai, họ nhà gái thế nào, cứ bỏ phong bì vào một trong hai cái hòm hình trái tim có rãnh đặt lù lù trước cửa như kẻ soát vé tự động đại diện cho nhà trai và nhà gái rồi kiếm một góc ngồi. Tự động bật bia chạm cốc và ăn uống rào rào, chẳng cần mời mọc ai. Cũng chẳng có ai mời mọc. Lời mời ăn cỗ đã lịch sự in trên thiệp cưới rồi khỏi mời thêm cho mệt. Khi ban tổ chức phát biểu giới thiệu cô dâu chú rể, họ nhà trai, nhà gái ra mắt thì đã khối anh no bụng ngậm tăm xỉa răng ngả người ngắm nhìn và bình luận. Thật chẳng còn gì cái phép lịch sự như ông đã dạy thuở nào. Tôi có mấy dịp được mời đi nói chuyện với các bạn nước ngoài khi mới đến Việt Nam về một vài phong tục tập quán ứng xử trong ăn uống. Cứ theo nếp của ông bà, bố mẹ dạy cho mà truyền lại. Nào là khi ăn chuối phải bẻ đôi và bóc vỏ từng nửa quả nom tựa đóa hoa, không bóc tuột cả vỏ nhai nhồm nhoàm như lũ khỉ trong rừng. Nào là muốn bóc chiếc bánh nếp phải bóc ra sao cho khỏi dính và vỡ nát cái bánh. Khi ăn phải cầm đũa thế nào. Riêng có cái phong cách gắp thức ăn bỏ vào bát để mời người khác thì các bạn nước ngoài thực không thể hiểu nổi. Sao lại gắp vào bát người ta cái món ăn mà không biết người đó có thích hay không? Đặc biệt, người châu Âu có thói quen ăn uống rất coi trọng sở thích tự do cá nhân thì không tài nào hiểu được cái lệ gắp bỏ cho người kỳ khôi ấy. Tôi phải gắng giải thích để các bạn thấu hiểu được cái tục văn hóa này của người Việt chúng ta. Tôi cũng phải giới thiệu một phong cách gắp bỏ cho người đã cải tiến, tức là khi gắp thức ăn tiếp cho người khác thì phải trở đầu đũa chứ không dùng đầu đũa mình đang ăn. Làm vậy cho có lệ thôi chứ cả mâm chỉ có một chén nước mắm thì ai mà chẳng phải chấm chung vào đấy. Chẳng lẽ mỗi lần chấm rau hay thịt vào chén nước mắm lại phải trở đầu đũa ư? Âu cũng là một thói quen sinh hoạt cộng đồng, chia sẻ cùng nhau của người Việt. Nói vậy thì họ biết vậy. Người châu Âu không thể nào hiểu nổi khi ngồi vào mâm cỗ lại được chủ nhà gắp vào bát của mình cái đầu lâu gà, cái còng bới là những thứ mà bên nước họ chỉ dành cho con chó. Các cụ nhà ta thì luôn luôn tấm tắc “nhất thủ nhì vĩ! Ăn chân bổ chân! Ăn thủ bổ thủ! Ăn cổ ăn cánh để cùng nhau tiến cao bay xa có anh có em cùng cổ cùng cánh!”. Trong khi thấy miếng phao câu béo vàng được bỏ vào bát mình thì ông khách Tây sợ mất hồn vì lắm “cô lét xì tê rôn” nhưng nể chủ nhà vẫn nhắm mắt mà cho vào miệng và luôn miệng Thanh kiu! Thanh kiu! Ve ri gút! Ve ri gút! Tôi có một anh bạn người Nga đã ở Việt Nam trên chục năm nay. Anh là nhà nghiên cứu động vật học và chuyên gia về chuột. Ăn mòn bát trên đất Việt từ Nam chí Bắc, uống rượu cần Tây Nguyên, rượu “quốc lủi” như cơm bữa. Anh tự cho mình là một người rất am hiểu phong tục Việt. Chỉ có mỗi điều anh không có khả năng nói tiếng Việt mà thôi. Hơn chục năm sống ở xứ sở này mà chỉ nói được mấy câu bập bõm. Hễ thấy mấy người ngồi tụ lại với nhau trong phòng to tiếng là anh đi qua nháy mắt nói bập bẹ “Họp! Họp! Phê bình! Phê bình! Kha ra xô ! Kha ra xô!”. Bẵng đi nhiều năm, sau hàng loạt những chính biến ở Nga, tôi không có dịp gặp lại. Tình cờ, năm ngoái tôi gặp lại Vích- to trong một chuyến thực địa. Lần này chúng tôi cùng nhau kéo về khảo sát ở Đồng Tháp. Vích-to chủ động mời chúng tôi vào một nhà hàng bên bờ sông ở Cao Lãnh. Theo đúng tục Việt, chủ tiệc gọi món mời khách và như một người Việt Nam sành sỏi, Vích-to lấy thực đơn và kêu ra đủ món. Cũng như một người Việt thực sự hiếu khách và lịch thiệp, anh cầm đũa gắp vào bát tôi một miếng thịt đùi béo vàng. Trời ơi! Đấy là món “chuột cống nhum rô ti” – món mà ông tôi chưa hề cho ăn. Cụ chỉ khoái trá kể với thằng cháu nội về cái tục của một làng bên sông “hễ đám cưới mà không có thịt chuột thì không ra đám cưới, rằng người ta luộc thịt chuột để ráo nước, rắc lá chanh rồi lấy hai cái thớt úp vào nhau để ép con chuột cho thịt chắc lại rồi mới chặt ra xếp lên đĩa ..”. Tôi nghe mà sởn tóc gáy vì chẳng hiểu sao từ thuở cha sinh mẹ đẻ tôi hãi nhất là con vật này. Hôm nay, anh bạn Tây chân tình của tôi đã gắp vào bát mình cái đùi chuột. Theo phép lịch sự mà ông đã dạy, tôi nhắm mắt mà ăn nhưng lòng chỉ mong câu ca dao xưa được thực hiện “Muốn ăn gắp bỏ cho người Gắp đi gắp lại lại rơi vào mình” Ước gì miếng thịt chuột “cống nhum” này lại rơi trở lại cái bát của Vich- to ? © Vũ Thế Long Blog TDN
Bộ sưu tập danh ngôn mở Wikiquote Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm A[sửa] Áo gấm đi đêm An cư lạc nghiệp Ác giả ác báo Ă[sửa] Ăn cá bỏ xương Ăn cây táo, rào cây sung Ăn cây nào rào cây nấy. Ăn cháo đá bát. Ăn cỗ đi trước, lội nước theo sau. Ăn cơm hớt Ăn đời ở kiếp. Ăn gian nói dối. Ăn khoai nhớ kẻ cho dây mà trồng. Ăn không ngồi rồi Ăn không nói có. Ăn một bát cháo, chạy ba quãng đường Ăn như tằm ăn rỗi Ăn mày mà đòi xôi gấc. Ăn miếng trả miếng. Ăn ngon mặc đẹp Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, ăn cơm nhớ kẻ đâm, xay, giần, sàng. Ăn sung mặc sướng. Ăn trên ngồi trốc. Ăn trông nồi, ngồi trông hướng. Ăn thô nói tục. Ăn xổi ở thì. Ăn đằng sóng, nói đằng gió Â[sửa] Âm dương cách biệt Ân đoạn nghĩa tuyệt B[sửa] Ba chìm bảy nổi Bán anh em xa, mua láng giềng gần Bách chiến bách thắng Bầu dục chấm mắm cáy Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Biết thân biết phận Bỏ con tép bắt con tôm Báo ân báo oán Buôn ngược bán xuôi Bầm gan tím ruột C[sửa] Cả thèm chóng chán. Cái nết đánh chết cái đẹp Canh cánh trong lòng. Cạn tàu ráo máng Cạn tình cạn nghĩa Cẩn tắc vô ưu, vô áy náy. Cầu được ước thấy. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Cây ngay không sợ chết đứng. Cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Chân cứng đá mềm. Chân đăm đá chân chiêu. Chân trời góc biển Chết cha còn chú, sẩy mẹ bú dì. Chị ngã em nâng. Chim có tổ, người có tông. Chim sa cá lặn Chó chê mèo lắm lông. Chó cùng rứt giậu. Chó dữ mất láng giềng. Chó ngáp phải ruồi Chó treo mèo đậy. Chờ khát nước mới lo đào giếng Chờ lót ổ sẵn vô đẻ Chờ sung rụng Chớ thấy sóng cả mà ngã rã tay chèo. Chồng giận thì vợ làm lành. Cơm sôi nhỏ lửa rằng anh giận gì. Chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng, bay vừa thì râm. Chủ vắng nhà gà vọc niêu tôm. Chưa biết chưa chịu Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Có công mài sắt có ngày nên kim Có kiêng có lành. Có mới nới cũ/ Có trăng quên đèn Có tật giật mình. Có tịch thì rục rịch. Có voi đòi tiên/Hai Bà Trưng. Cò hến tranh công, ngư ông thủ lợi. Con dại cái mang. Con giun xéo lắm cũng quằn. Con hơn cha là nhà có phúc. Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Con ông cháu cha Con rồng cháu tiên. Con sâu làm rầu nồi canh. Còn nước còn tát. Hết nước tát tới bùn. Cõng rắn về cắn gà nhà. Cõng voi về dày mả tổ. Công nợ trả dần, cháo húp vòng quanh. Công sinh thành không bằng công dưỡng dục. Cốt nhục phân li Của ăn của để. Của đi thay người. Của ít lòng nhiều. Cười như được mùa Cười như xé vải Cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Cưng như trứng mỏng. Cứu vật, vật trả ân, cứu nhân, nhân trả oán. D[sửa] Dày công vun xới Dầu sôi lửa bỏng Dục tốc bất đạt Diễn hòa vi quý Dài lưng tốn vải Đ[sửa] Đá thúng đụng nia. Đại công cáo thành Đàn gảy tai trâu. Đánh chó phải coi mặt chủ. Đầu xuôi đuôi lọt Đi đêm có ngày gặp ma Đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ Đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Đi ngang về tắt. Đi sớm về muộn. Điếc không sợ súng. Điệu hổ ly sơn. Đen như củ tam thất. Đen như mực. Đồng vợ đồng chồng tát biển Đông cũng cạn. Đũa mốc chọc mâm son Đứng núi này trông núi nọ. Được đằng chân lân đằng đầu. Được nước lấn tới Được voi đòi tiên. E[sửa] Én bay cao mưa rào lại tạnh. Én bay thấp mưa ngập bờ ao. Ê[sửa] Ếch ngồi đáy giếng. G[sửa] Gần mực thì đen gần đèn thì sáng. Ghét của nào, trời trao của ấy. Giả nhân giả nghĩa Giả thần giả quỷ Giàu vì bạn, sang vì vợ. Giận cá chém thớt Giấu đầu hở đuôi. Giậu đổ bìm leo. Giấy rách phải giữ lấy lề. Gieo gió gặt bão. Giết người diệt khẩu Gió chiều nào theo chiều ấy. Giơ cao đánh khẽ. Giương đông kích tây Góp gió thành bão H[sửa] Há miệng chờ sung Hát hay không bằng hay hát. Hết tình hết nghĩa Học ăn học nói, học gói học mở. Hổ dữ chẳng ăn thịt con. Hổ phụ sinh hổ tử. Hoa nhường nguyệt thẹn Học, học nữa, học mãi Học một biết mười. Học thầy không tày học bạn. Hữu danh vô thực. Hữu dũng vô mưu. Học ăn học nói, học gói, học mở I[sửa] Im hơi lặng tiếng Im lặng là vàng. K[sửa] Kẻ cắp gặp bà già Kẻ tám lạng người nửa cân Khách đến nhà không gà thì vịt Khẩu phật tâm xà Khéo ăn thì no khéo co thì ấm Khỏe như trâu Khôn ba năm dại một giờ. Khôn đâu đến trẻ khoẻ đâu đến già. Khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau. Khôn nhà dại chợ Khôn cũng chết dại cũng chết biết thì sống Không thầy đố mày làm nên Khổ trước sướng sau Kiếm một ăn mười Kiến tha lâu cũng đầy tổ Kiết nhân thiên tướng Kinh thiên động địa Kỳ phùng địch thủ L[sửa] Lá ngọc cành vàng. Lạt mềm buộc chặt Lâm li bi đát. Lên thác xuống ghềnh Lên voi xuống chó Lắp ba, lắp bắp. Liệu bò đo chuồng. Liệu cơm gắp mắm. Liệu sức đốn cây Lo bò trắng răng. Lọ là con mắt tráo trưng mới giầu. Lông thòi, đuôi thọt. Lợi dụng cơ hội Lời ăn tiếng nói Lưỡng toàn kỳ mỹ Lành ít dữ nhiều M[sửa] Ma cũ bắt nạt ma mới Mã đáo thành công Mang con bỏ chợ. Mãnh hổ nan địch quần hồ. Mạt cưa mướp đắng. Máu chảy ruột mềm Mắng chó chửi mèo/Mắng mèo chửi chó. Mắt nhắm mắt mở. Mặt dày mặt dán. Mất bò mới lo làm chuồng. Mất trộm mới lò rào dậu. Mất lòng trước được lòng sau Mật ngọt chết ruồi Mây xanh thì nắng mây trắng thì mưa Mẹ cú con tiên, mẹ hiền con thảo. Mẹ hát con khen hay. Mèo khen mèo dài đuôi. Miệng nam mô bụng bồ dao găm Mình đồng da sắt Môi hở răng lạnh. Môi mỏng dính như cánh chuồn chuồn. Mồm loa mép giải Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ Một công đôi việc Một điều nhịn bằng chín điều lành Một giọt máu đào hơn ao nước lã. Một liều ba bẩy cũng liều Một mất một còn. Một mất mười ngờ Một nắng hai sương. Một vừa hai phải. Mua tận gốc, bán tận ngọn. Muốn ăn gắp bỏ cho người. Muốn ăn thì lăn vào bếp. Mưa to gió lớn. Mượn hoa kính Phật Mượn gió bẻ măng Mượn gió đẩy thuyền Mừng như mở cờ trong bụng N[sửa] Nam vô tửu như kỳ vô phong. Nằm gai nếm mật. Năng nhặt chặt bị Năng nói năng lỗi. Nem công chả phượng. Ngang như cua Ngang tài ngang sức Ngậm máu phun người. Ngày lành tháng tốt. Nghĩa tử là nghĩa tận. Nghiêng nước nghiêng thành. Nghiên thành đổ nước Ngựa quen đường cũ. Người ăn thì còn, con ăn thì mất. Người tính không bằng trời tính. Nguồn đục thì dòng không trong, gốc cong thì cây không thẳng Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm. Nhàn cư vi bất thiện. Nhân định thắng thiên. Nhập gia tùy tục. Nhất bên trọng, nhất bên khinh. Nhất lé, nhì lùn, tam hô, tứ sún. Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô! Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy. Nhất phao câu, nhì đầu/chéo cánh gà. Nhất xương, nhì da, thứ ba dạc lò Nhìn trước ngó sau Nhũn như chi chi No ba ngày tết, đói ba tháng hè. Nó bé nhưng gié nó to. No cơm ấm cật. Nó lú nhưng chú nó khôn. Nói có sách, mách có chứng. Nói một đường làm một nẻo. Nồi nào úp vung nấy. Nước chảy đá mòn. Nước đổ đầu vịt Nước đổ lá khoai Nước ngập tới chân Nước ngập tới đầu Nước đổ lá môn Nước thắm lá môn Nước mắt cá sấu. Nước xa không cứu được lửa gần. Ô[sửa] Ông mất tay giò, bà thò chai rượu. Ông bảy mươi học ông bảy mốt. Ơ[sửa] Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài. Ở đâu âu đấy. Ở hiền gặp lành. Ở sao cho vừa lòng người. Ơn cha báo đáp, ơn mẹ dưỡng thành. Ơn cha nghĩa mẹ. Ơn trời biển. P[sửa] Phi thương bất phú. Phòng bệnh hơn chữa bệnh. Phú quý sinh lễ nghĩa , bần cùng sinh đạo tặc. Q[sửa] Qua cầu rút ván. Qua sông đấm cò vào sóng. Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung! Quần là áo lượt. Quần lĩnh áo the. Quốc sắc thiên hương Quỷ tha ma bắt. R[sửa] Ráo nước bọt. Râu ông nọ cắm cằm bà kia. Rõ như ban ngày. Rối như tơ vò. Ruột để ngoài da. Rượu bất khả ép, ép bất khả từ. Rượu mua thì uống, rượu cho thì đừng. Rượu vào lời ra. Rừng vàng biển bạc. Rán sành ra mỡ S[sửa] Sai một li, đi một dặm. Sang sông phải lụy đò. Sáng tai họ, điếc tai làm Sinh nghề tử nghiệp. Sinh li tử biệt Sinh tử chi giao Sống để bụng chết mang theo. Sơn cùng thủy tận. Sơn hào hải vị. Sơn lam chướng khí. Sông có khúc người có lúc. Sống chết có nhau Sùi bọt mép Sự thật mất lòng. Sức khỏe là vàng. Sinh cư lập nghiệp. T[sửa] Tắt lửa tối đèn. Tận cùng sơn thủy Thả con săn sắt, bắt con cá rô. Tham công tiếc việc. Tham sống sợ chết Tham thì thâm. Thâm sơn cùng cốc. Thất điên bát đảo Thật thà như đếm. Thầy bói xem voi Thấy người sang bắt quàng làm họ. Thắng không kiêu, bại không nản. Thẳng như ruột ngựa. Thời cơ chín mùi Thời gian là vàng, là bạc Thua keo này, bày keo khác. Thua me gỡ bài cào. Thuận mua vừa bán. Thuận nước đẩy thuyền Thừa nước đục thả câu. Thừa thắng xông lên. Thuốc đắng giã tật, nói thật mất lòng. Thượng bất chính, hạ tắc loạn. Thượng đội hạ đạp. Thượng lộ bình an, nằm ngang giữa đường. Tích tiểu thành đại. Tình chàng ý thiếp Tình hết nghĩa còn Tiểu phú do cần đại phú do thiên Trà dư tửu hậu. Trà tam rượu tứ. Trèo cao ngã đau Trêu hoa ghẹo nguyệt. Tri pháp phạm pháp Trọn tình trọn nghĩa Trọng nam khinh nữ. Trời long đất lở Trời tru đất diệt Trung quân ái quốc Tứ cố vô thân. Tứ hải giai huynh đệ Tứ tử trình làng. U[sửa] Uống nước nhớ nguồn. Ư[sửa] Ước sao được vậy. Ướt như chuột lội/lụt. V[sửa] Vạch áo cho người xem lưng. Vạn sự khởi đầu nan. Vạn sự như ý. Vắng chủ nhà, gà vọc niêu tôm. Vắng như chùa bà đanh. Vắt chanh bỏ vỏ. Vắt cổ chày ra nước. Vật đổi sao dời. Vẹn cả đôi đường. Việc nhà thì nhác, việc chú bác siêng năng. Vỏ quýt dày, móng tay nhọn. Vô pháp vô thiên Vô phương cứu chữa Vơ đũa cả nắm. Vu oan giá họa. Vui như tết. Vùi hoa dập liễu. Vung tay quá trán/đầu. Vụng chèo khéo chống. Vụng múa chê đất lệch. Vừa ăn cướp vừa la làng Vững như bàn thạch X[sửa] Xa mặt cách lòng. Xa thơm gần thối. Xem/trông/nhìn mặt mà bắt hình dong, con lợn có béo thì lòng mới ngon. Xích chó bụi rậm. Xuôi chèo mát mái Y[sửa] Yêu nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau bồ hòn cũng méo. Yêu nhau lắm, cắn nhau đau. Yêu trẻ, trẻ đến nhà. Kính già, già để tuổi cho.
Muốn ăn gắp bỏ cho người Muốn ăn gắp bỏ cho người Gắp đi gắp lại, lại rơi vào mình Cùng thể loại Bài thơ thuốc lào Người Việt Nam phải lấy thuốc lào làm quốc tuý Còn thú vị nào hơn thú vị yên vân! Từ vua, quan, đến hạng bình dân, Ai là chẳng bạn thân với điếu Từ ông thừa, trở lên cụ thiếu, Đi ngoài đường, phi điếu bất thành quan. Ngồi công đường, vin xe trúc nghênh ngang, Hút mồi thuốc, óc nhà quan thêm sáng suốt. Nhà thi sĩ gọt câu văn cho chuốt, Tất phải nhờ điếu thuốc gọi hồn thơ. Lại những khi óc mỏi, mắt mờ, Nhờ điếu thuốc mới có cơ tỉnh tớm Dân thuyền thợ thức khuya, dậy sớm, Phải cần dùng điếu đóm làm vui. Khi nhọc nhằn lau trán đẫm mồ hôi, Vớ lấy điếu, kéo một hơi thời cũng khoái. Dân cày cấy mưa dầm, nắng dãi, Bạn tâm giao với cái điếu cày. Lúc nghỉ ngơi, ngồi dưới bóng cây, Rít mồi thuốc, say ngây say ngất. Rồi ngả lưng trên đám cỏ tươi xanh ngắt, Dễ thiu thiu một giấc êm đềm. Bạn nhà binh canh gác thâu đêm, Nhờ điếu thuốc mới khỏi lim dim ngủ gật. Nội các thức say sưa nghiện ngập, Ngẫm mà coi, thú nhất thuốc lào. Nghiện thuốc lào là cái nghiện thanh tao, Chẳng hại tiền của, mà chẳng hao sĩ diện. Chốn phòng khách, anh em khi hội kiến, Có thuốc lào câu chuyện mới thêm duyên. Khi lòng ta tư lự không yên, Hút mồi thuốc cũng giải phiền đôi chút. Nghe tiếng điếu kêu giòn, nhìn khói bay nghi ngút, Nỗi lo buồn theo khói vút thăng thiên. Cái điếu cùng ta là bạn chí hiền, Từ thiên cổ tơ duyên chặt kết. Cũng có kẻ muốn dứt tình khăng khít, Vùi điếu đi cho hết đa mang. Nhưng nỗi nhớ nhung bứt rứt tấm gan vàng, Chút nghĩa cũ lại đa mang chi tận tuỵ. Cho nên bảo điếu thuốc lào là quốc tuý, Thật là lời chí lý không ngoa. Thuốc lào, ta hút điếu ta, Điếu ta thọ với sơn hà muôn năm… Dù anh văn hoá lớp mười Dù anh văn hoá lớp mười Anh chưa ra trận, em thời không yêu Dù anh sắc sảo, mỹ miều Nếu không ra trận, không yêu làm chồng Dị bản Dù em nhan sắc tuyệt vời Em không đánh Mỹ, anh thời không yêu Dù em duyên dáng, mỹ miều Nếu không đánh Mỹ, đừng kêu muộn chồng Trời cao bể rộng bao la Trời cao bể rộng bao la Việc gì mà chẳng phải là may ta Trong việc nhà, ngoài thì việc nước Giữ làm sao sau trước vẹn tuyền Lọ là cầu Phật, cầu Tiên Trời cho cày cấy đầy đồng Trời cho cày cấy đầy đồng Xứ nào xứ ấy trong lòng vui ghê Một mai gặt lúa đem về Thờ cha kính mẹ nhiều bề hiếu trung Vì thằng giặc mỹ Giôn-xơn Vì thằng giặc mỹ Giôn-xơn Nên ta phải vượt Trường Sơn qua Lào Thủ đô xa tự năm nào Giã từ Tam Đảo, vẫy chào Điện Biên Nay mai chiến thắng trăm miền Thủ đô, Tam Đảo, Điện Biên lại về. Thái Bình có chú Phạm Tuân Thái Bình có chú Phạm Tuân Bay vào vũ trụ một tuần về ngay Dị bản Hoan hô đồng chí Phạm Tuân Bay vào vũ trũ một tuần về ngay Bài này có từ ngữ và/hoặc nội dung nhạy cảm. Hãy cân nhắc trước khi bấm xem. Học trò đi mò con gái Học trò đi mò con gái Thầy ở nhà xách dái chạy theo Bài này có từ ngữ và/hoặc nội dung nhạy cảm. Hãy cân nhắc trước khi bấm xem. Học trò đi mò cá sặc Học trò đi mò cá sặc Thầy ở nhà cắt cặc nấu chua Học trò đi vùa bánh cúng Học trò đi vùa bánh cúng Thầy ở nhà xách thúng chạy theo Đời ôi nhiều nỗi bợn nhơ Đời ôi nhiều nỗi bợn nhơ Mã tà có chú hay quơ hay quào Giận ai gươm chúng phao vào Báo quan nhà nghịch, vây rào xét coi Có bản chép Gắp đi gắp lại nó rơi bát mình. Thuốc lào Theo học giả Đào Duy Anh, cây thuốc lào có lẽ từ Lào du nhập vào Việt Nam nên mới có tên gọi như thế. Sách Vân Đài loại ngữ và Đồng Khánh dư địa chí gọi cây thuốc lào là tương tư thảo cỏ nhớ thương, vì người nghiện thuốc lào mà hai, ba ngày không được hút thì trong người luôn cảm thấy bứt rứt khó chịu, trong đầu luôn luôn nghĩ đến một hơi thuốc, giống như nhớ người yêu lâu ngày không gặp. Thời xưa, ngoài "miếng trầu là đầu câu chuyện," thuốc lào cũng được đem ra để mời khách. Hút thuốc lào cũng gọi là ăn thuốc lào cần có công cụ riêng gọi là điếu. Thuốc lào thường được đóng thành bánh để lưu trữ, gọi là bánh thuốc lào. Hút thuốc lào bằng ống điếu Quốc túy Cái đặc sắc về tinh thần hoặc vật chất của một dân tộc. Yên vân Khói yên mây vân. Thừa Một chức vụ nhỏ trong các nha phủ dưới thời phong kiến. Phi điếu bất thành quan Không có điếu cày không thể thành quan. Đa mang Tự vương vấn vào nhiều tình cảm để rồi phải đeo đuổi, vấn vương, dằn vặt không dứt ra được. Thôi em chả dám đa mang nữa Chẳng buộc vào chân sợi chỉ hồng Xuân tha hương - Nguyễn Bính Sơn hà Núi sông từ Hán Việt. Từ cũ, nghĩa rộng dùng để chỉ đất nước. Nam quốc sơn hà Nam Đế cư Tiệt nhiên phận định tại thiên thư Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư Lý Thường Kiệt Dịch thơ Sông núi nước Nam vua Nam ở Rành rành định phận tại sách trời Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời. Hệ giáo dục phổ thông miền Bắc từ năm 1956 đến năm 1985 chia làm ba cấp cấp I bốn năm, cấp II và cấp III mỗi cấp ba năm, tổng cộng là mười năm. Lọ là Chẳng lọ, chẳng cứ gì, chẳng cần, hà tất từ cũ. Bấy lâu đáy bể mò kim, Là nhiều vàng đá phải tìm trăng hoa? Ai ngờ lại họp một nhà, Lọ là chăn gối mới ra sắt cầm! Truyện Kiều Giôn-xơn Lyndon Baines Johnson, tổng thống thứ 36 của Mỹ, nắm giữ hai nhiệm kì từ năm 1963 đến năm 1969. Ông này chủ trương đẩy mạnh sự can thiệp của Mỹ trong chiến tranh Việt Nam, mà tiêu biểu là việc triển khai quân đội Mỹ trực tiếp tham chiến sau sự kiện vịnh Bắc Bộ năm 1964. Tổng thống Mỹ Johnson Trường Sơn, Lào, Thủ Đô, Tam Đảo, Điện Biên đều là tên của các nhãn hoặc loại thuốc lá phổ biến ở miền Bắc vào những năm 1960-1970. Thuốc lá Điện Biên Thái Bình Địa danh nay là một tỉnh ven biển ở đồng bằng Bắc Bộ, cách thủ đô Hà Nội khoảng 110 km. Phần đất thuộc tỉnh Thái Bình ngày nay trước đây thuộc về trấn Sơn Nam. Tới năm Thành Thái thứ hai 1890 tỉnh Thái Bình được thành lập. Tỉnh có nhiều khu du lịch và danh lam thắng cảnh nổi tiếng như bãi biển Đồng Châu, cồn Vành, chùa Keo... Các ngành nghề truyền thống như chạm bạc, làm chiếu ở đây cũng khá phát triển. Ngoài ra, Thái Bình còn được mệnh danh là Quê Lúa. Bãi biển Đồng Châu Cá sặc Một loại cá đồng, có rất nhiều ở vùng Tây Nam Bộ vào mùa nước nổi. Người dân Nam Bộ thường đánh bắt cá sặc để làm khô cá, mắm sặc, hoặc nấu thành nhiều món ăn ngon như gỏi, cháo, canh chua bông súng... Khô cá sặc Vùa Gom góp hết về phía mình. Từ này ở miền Trung và miền Nam được phát âm thành dùa. Mã tà Lính cảnh sát thời thuộc địa. Nguồn gốc của từ này đến nay vẫn chưa thống nhất. Có ý kiến cho rằng từ này có gốc từ tiếng Mã Lai là mata-mata, có nghĩa là "cảnh sát," lại có người cho rằng xuất xứ từ này là matraque, tiếng Pháp nghĩa là cái dùi cui.
muốn ăn gắp bỏ cho người