Khám phá tính cách, sự nghiệp, tình yêu của chòm sao này nào. MENU MENU. 12 cung hoàng đạo. Bạch Dương (21/3 - 19/4) Kim Ngưu (20/4 - 20/5) Song Tử (21/5 - 20/6) Cự Giải (21/6 - 22/7) có phần lạnh nhạt. Vì luôn nghi ngờ vào tình cảm khác giới, anh ấy luôn giữ khoảng cách với Phụ 7 lời khuyên duy trì tình bạn bền lâu khi đã trưởng thành . 2022-10-15 01:20:00. Khi trưởng thành và có lối đi riêng, chúng ta ít nhiều sẽ có khoảng cách với người bạn của mình. Cách đây khoảng 5 năm khi sống ở xứ người, cô đã nghe về câu chuyện của Khánh nhưng chưa tiếp xúc. Đến khi có dịp liên lạc qua mạng xã hội, họ gặp nhau vào tháng 5 vừa rồi và sau 5 tháng yêu nhau, cả hai quyết định tiến đến hôn nhân. Câu chuyện tình yêu của cả Sau 25 tuổi, hãy cưới một người "rất ra gì" hoặc thà ở vậy. Thật may mắn cho chàng trai nào cưới được một cô gái khi cô ấy chưa đến 25 tuổi. Tức là cô ấy chưa đến tuổi đủ trưởng thành, đủ chín chắn, đủ gai góc để nhìn nhận sự đời. Cô gái khi ấy còn Tình yêu vẫn luôn đem đến những điều diệu kỳ theo cách của riêng mình. Mới cập nhật: Hotline: 094.170.7373; đang sinh sống ở Texas, Mỹ) có một cô con gái riêng. Khoảng 5 năm trước, Loan gặp gỡ và đi thêm bước nữa với người chồng thứ 2 - một người đàn ông Mỹ. Cô ấy muốn những người thân yêu, đặc biệt là người yêu thực hiện các hành động như: đi mua thuốc, mua đồ ăn, ngồi tâm sự,v.v.. với cô ấy. 4. Dễ cáu giận Khi tâm lý và sức khỏe không được ổn định, đặc biệt thời gian dài cô đơn trong phòng khiến cô ấy trở nên vô lý với mọi thứ. Cô ấy dễ cáu giận với bất cứ ai, nhất là với người yêu. [1] 2 Chạm vào biểu tượng bộ lọc. Đây là biểu tượng trông như hai thanh trượt hiển thị ở phía trên góc phải màn hình. Bạn liền thấy trang bộ lọc tìm kiếm để điều chỉnh khoảng cách. 3 Kéo thanh trượt "Distance" (Khoảng cách) đến vị trí mà bạn muốn. Nếu bạn muốn xem đối tượng tiềm năng ở nơi xa hơn, hãy kéo thanh trượt sang phải. Chuyện tình yêu vượt khoảng cách của bà mẹ đơn thân người Việt và chàng trai người Đức 06/10/22 09:00 GMT+7 Gốc Vượt qua khoảng cách kinh tế, vượt qua định kiến và phản đối của gia đình, cặp đôi Klaus Rutt và Minh Nguyệt đã chứng minh được khi tình yêu đủ lớn sẽ tạo nên sức mạnh diệu kỳ. . Khoảng cách có phải là rào cản của tình yêu Khoảng cách có phải là rào cản của tình yêu không? Em năm nay 29 tuổi sống ở Thái Nguyên. Em có yêu một cô gái ở Biên Hòa, Đồng Nai. Cô ấy là giáo viên dạy thể dục thẩm mỹ. Mặc dù chúng em chưa gặp mặt nhau nhưng chúng em yêu nhau nhiều lắm. Ngày nào chúng em cũng gọi điện nhắn tin cho nhau rất nhiều. Chúng em đang muốn gặp gỡ nhau nhưng hoàn cảnh gia đình em chỉ có một mẹ, một con mà mẹ em lại đang bị liệt nửa người không thể tự chăm sóc được. Dịch vụ tham vấn tâm lý trực tiếp tại Văn phòng Phải làm gì khi vợ chồng hay cãi nhau Khi yêu chàng đòi làm “chuyện ấy” Lời tâm sự Nếu như em vào trong đó thăm cô ấy thì không yên tâm, vì không có ai chăm sóc cho mẹ. Em không vào thì sợ cô ấy không chờ đợi được. Còn nếu như để cô ấy ra đây gặp em thì em lại thương cô ấy thân gái dặm trường và sợ những điều dị nghị cho cô ấy, sợ cô ấy bị mất giá trị. Cô ấy nhiều lần đòi ra đây thăm em nhưng em không đồng ý. Em đang rất băn khoăn không biết khoảng cách có phải là rào cản của tình yêu không?. Mong chuyên gia tâm lý tư vấn giúp cho em với ạ. Chuyên gia tham vấn tâm lý Bạn thân mến! cảm ơn bạn đã tin tưởng và gửi lời tâm sự về chuyên mục Tư vấn tâm lý tình yêu, hôn nhân gia đình của Tư vấn An Nam, băn khoăn của bạn chuyên gia của chúng tôi chia sẻ như sau Chính những sự suy nghĩ gò bó, cổ hủ, sai lệch của bạn về giá trị của người con gái khiến bạn bối rối. Việc cô ấy ra đây thăm bạn, sống hết lòng vì người mình yêu thương thì có gì xấu, có gì sai mà ảnh hưởng tới giá trị của một con người hả bạn? Theo lẽ thông thường thì bạn sẽ là người vào thăm cô ấy để tránh cho cô ấy phải đi lại vất vả nhưng điều đó cũng tùy vào từng hoàn cảnh mà có cách xử lý linh hoạt bạn ạ. Hoàn cảnh của bạn chưa cho phép bạn thực hiện điều đó thì cô ấy ra thăm bạn cũng chẳng có gì là bất bình thường cả. Hiện giờ xã hội đã phát triển rất nhiều nên việc đi từ nam ra bắc cũng không khó khăn gì đâu bạn ạ. HOTLINE tư vấn Tâm lý – Tình yêu – Hôn nhân gia đình trực tuyến 24/7 0904030189 Việc cô ấy ra đây gặp bạn trước là để thăm cửa thăm nhà sau là để mẹ của bạn cũng biết được mặt mũi cô ấy, biết được mặt mũi con dâu tương lai. Khi cô ấy ra thì bạn dành thời gian để đưa cô ấy đi chơi chỗ này chỗ nọ, thăm thú các danh lam thắng cảnh mà cô ấy chưa biết cũng như hai bạn cùng nhau bàn bạc về kế hoạch tương lai. Biết đâu cô ấy sẽ tìm được công việc ngoài bắc để hai bạn được ở bên nhau. Bạn đừng băn khoăn gì nữa, hãy nghĩ thoáng hơn bạn nhé. Chúc hai bạn hạnh phúc! Bài viết liên quan Dịch vụ tư vấn nhanh qua E-mail có tính phí Có phải chồng tôi bị đồng tính hay không? Review Phim Khoảng Cách Tình Yêu / Just Between Lovers Thể loại Tình cảm Tình trạng Hoàn 16 tập Đạo diễn Kim Jin Won Diễn viên Won Jin Ah, Lee Jun Ho Review bởi Thúy Quỳnh Cảm giác khi xem phim rất giống khi xem The Innocent Man, không có những tình tiết đấu đá chính trị, cũng chẳng có thương trường ác liệt, toàn bộ bộ phim chỉ xoay quanh những con người đang phải đối mặt với nỗi đau tâm hồn sau tai nạn 10 năm trước, xoay quanh công trường đầy nắng gió, bụi bặm cùng với tình yêu thấm dần qua từng ngày, từng ngày, là sự đồng điệu, là sự sẻ chia niềm vui, nỗi buồn của Lee Kang Doo và Ha Moon Soo. Bộ phim là câu chuyện kể về hai con người đã mất đi những người họ yêu thương nhất trong một vụ tai nạn bất ngờ. Giờ đây họ vẫn đang cố gắng sống tiếp cuộc đời mình và tỏ ra thật mạnh mẽ như không có chuyện gì xảy ra. Lee Kang Doo sinh ra trong một gia đình khá giả và ước mơ trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp, nhưng quỹ đạo cuộc sống bỗng chốc thay đổi. Tai nạn 10 năm trước đã cướp đi người bố tài giỏi của cậu, người mẹ đáng thương cũng đã qua đời không lâu sau đó. Đôi chân của cậu, đôi chân nuôi bao ước ao hi vọng, đôi chân đồng hành cùng cậu suốt những năm tháng ấu thơ, là tương lai, là hạnh phúc của cậu đã mãi mang trên mình những thương tật. Cậu sẽ chẳng bao giờ có quyền ước mơ về một tương lai đầy ắp người trên sân vận động, nơi hò reo vang dội "Số 7 Lee Kang Doo", "Vào!" nữa. Tương lai của cậu, hạnh phúc của cậu, trái tim của cậu đã mãi ra đi trong tai nạn ấy. Lee Kang Doo vẫn trưởng thành, cậu dần trở thành người đàn ông bất cần đời, cậu có thể bất chấp làm bất cứ việc gì, miễn là có tiền. Cậu cần nuôi em gái ăn học đàng hoàng, cậu cần tiền để trả khoản nợ khổng lồ của bố. Cậu tồn tại chỉ vì người khác, vì việc khác, nhưng chưa bao giờ cậu có suy nghĩ sẽ sống vì mình, sống cho mình một phút giây nào.. Ha Moon Soo bước vào cuộc đời của cậu lúc cậu thảm bại nhất, đau khổ, tuyệt vọng nhất. Kang Doo từng nói "Từ khi gặp được em, anh có cảm giác trước đó mình đã cứu cả thế giới rồi!" Moon Soo, cô gái bé bỏng ấy, một cô gái biết tiến lùi đúng mức, thương yêu gia đình hết mực, một cô gái đầy tài năng, biết cảm thông, biết an ủi, biết sẻ chia những vui buồn của cuộc đời. Cô gái ấy không cười nhiều, nhưng cô chính là vầng dương tỏa sáng cả một tâm hồn tưởng như đã mục nát của Kang Doo, vực cậu dậy khỏi tăm tối của cuộc đời, truyền cho cậu động lực để sống.. Bộ phim xoay quanh những con người đã và đang phải gánh chịu những tàn dư từ sau vụ tai nạn 10 năm trước. 10 năm trước, một tòa nhà thương mại đã bị sụp đổ nặng nề bởi kiến trúc sư đã tính toán sai, tai nạn đã cướp đi sinh mạng của 49 người, 48 người bị hại và 1 vị kiến trúc sư đã tự tử vì không chịu nổi áp lực, trong đó có bố của Kang Doo và em gái của Moon Soo. Mười năm sau, họ cùng làm việc trong một dự án xây dựng một tòa nhà mới, khang trang hơn, hiện đại hơn ngay trên chỗ tòa nhà bị sụp năm nào. Họ từ những con người xa lạ, dần nói chuyện với nhau nhiều hơn, là bạn bè cùng uống rượu, cùng làm việc rồi yêu nhau từ lúc nào không hay, có lẽ bởi chỉ họ mới có thể hiểu nhau, chỉ họ mới hiểu được đau đớn của đối phương, hiểu được những góc khuất phía sau tâm hồn mỗi người. Sự đồng cảm đã kéo gần khoảng cách của hai con người, mở đầu cho một tình yêu buồn mà sâu sắc của đôi bạn trẻ. Diễn viên diễn rất tốt, mạch của phim rất logic và không hề có cảm giác gượng gạo, tất cả mọi chuyện xảy ra như đó là vốn dĩ của nó rồi. Màu phim hơi trầm buồn, rất hợp với không khí và nội dung phim. Just Between Lovers là một câu chuyện tình yêu buồn nhưng rất đẹp. 16 tập phim – 3 ngày mà tớ tốn bao nhiêu nước mắt cho đôi bạn trẻ, đặc biệt là Kang Doo. Thật sự thì Junho và Won Jin Ah đóng phim này quá tuyệt luôn, mấy tập về sau mắt lúc nào cũng rơm rớm nước mắt mà mặt hai cô cậu vẫn cứ tỉnh bơ, phục lắm. Tin tớ đi, dành gần 20 tiếng cho 16 tập phim sẽ là sự lựa chọn vô cùng sáng suốt cho Tết này, và sau khi xem xong các cậu lại cứ mong cho phim dài thêm chút nữa, dài thêm chút nữa để cảm nhận thêm những cảm xúc mà Kang Doo và Moon Soo mang đến. Phim kết thúc rất đẹp các cậu nhé! review review phim Tình yêu là một thứ gì đó rất khó để diễn tả thành lời, lại càng khó để định nghĩa bằng một câu, chỉ biết rằng khi ấy hai trái tim hòa chung nhịp đập… Tuy nhiên, tình yêu cũng như cuộc sống sẽ chẳng diễn ra như ta mong muốn, và đôi khi có nhiều khoảng cách vô hình chung đẩy hai ta càng xa dần, xa dần và lạc mất nhau mãi mãi. Khi ấy, không phải cứ im lặng, cứ chấp nhận đau thương sẽ khiến tâm hồn ta thư thái, nhẹ lòng… Điều quan trọng là chúng ta phải mạnh mẽ đứng dậy, phải vượt qua những khó khăn, mệt mỏi này, phải nói lên những tâm tư trong lòng để khoảng cách tình yêu không còn là trở ngại với bạn, nếu không khoảng cách này sẽ không bao giờ bị thu hẹp lại như bạn mong muốn… Hãy đối diện tình cảm ấy thật mạnh mẽ dù chỉ một lần thôi, để không phải nuối tiếc về sau! Có thể bạn đang quan tâm câu nói hay về sự mệt mỏi giữa bộn bề cuộc sống – stt một mình vẫn ổn cực hay – những câu nói mỉa mai người khác cực thâm thúy – stt tình bạn chó cực hay – stt chửi người yêu lăng nhăng Sau đây là 37 câu nói hay về khoảng cách xa nhất trong tình yêu sẽ giúp bạn giải tỏa được những mệt mỏi, phiền muộn trong lòng vì những khoảng cách vô hình trong tình yêu cũng như giúp bạn trân trọng những gì mình đang có. Câu nói hay về khoảng cách xa nhất trong tình yêu 1. Yêu thương đến mấy, cứ im lặng rồi cũng sẽ nhạt nhòa… 2. Có những khoảng cách gần trong gang tấc. Vẫn như trăm ngàn dặm xa xôi. 3. Khó khăn nhất là khi phải tỏ ra vô tâm với người mình rất quan tâm. 4. Buồn nhất là khi em yêu anh đến cuồng si, mà không thể nói thành lời. 5. Bi thương nhất là khi ở bên em, nhưng lòng anh lại nghĩ về người khác. 6. Hóa ra chỉ cần “Rời xa” thì dù “Quen thuộc” đến thế nào rồi cũng thành người…”Xa lạ”. 7. Khoảng cách là một trong những thứ vũ khí có sức công phá nhất có thể giết chết tình yêu. 8. Đau lòng nhất là khi em đứng trước mặt anh nhưng anh không hề hay biết em yêu anh đến nhường nào. 9. Buồn thảm nhất là khi không thể nói em nhớ anh mà phải chôn giấu tâm tư vào sâu tận đáy lòng. 10. Khoảng cách trong tình yêu thực ra không nằm ở độ dài mà nằm trong suy nghĩ của những ngươi yêu nhau. 11. Vì khoảng cách khiến người ta im lặng. Hay vì im lặng mà người ta đã vô tình tạo nên khoảng cách?! 12. Khoảng cách xa nhất trên thế giới này là anh biết thừa em yêu anh, nhưng lại cố tình vờ như không biết. 13. Thê lương nhất là khi em cứ đau đáu về quá khứ, vẫn còn ôm ấp nhớ nhung, anh lại đã sớm quên từ lâu rồi. 14. Thương tâm nhất là khi không phải em không thể nói em nhớ anh, mà biết rõ yêu nhau nhưng không thể ở bên nhau. 15. Những ngày xa nhau, có ngày em khóc nấc từng cơn. Em nhớ anh, thương bản thân và buồn cho chuyện đôi mình. 16. Bất lực nhất là khi rõ ràng muốn níu kéo anh, nhưng em không dám đưa tay ra níu, sợ anh sẽ gạt tay ra từ chối. 17. Tình cảm sẽ chết đi nếu niềm tin không còn tồn tại. Và tình yêu sẽ khép lại nếu không còn tồn tại hai chữ quan tâm. 18. Nếu khoảng cách của chúng ta là 1000 bước. Chỉ cần em tiến tới 1 bước… Anh nhất định sẽ bước nốt 999 bước còn lại để đến bên em… 19. Khoảng cách xa nhất thế gian không phải là lúc mà chúng ta đang đứng giữa sự sống và cái chết mà đó là khi tôi đứng ngay trước em nhưng em lại không hề hay biết tôi thật sự rất yêu em. 20. Khoảng cách sẽ không xa… Nếu chúng ta xem nhau là tất cả. Nhưng anh à… Chúng ta chia xa… Cũng bởi tất cả đó đã biến tan đi rồi… 21. Khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải là em không thể nói lời nhớ anh, mà biết rõ yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau. 22. Sao chúng ta ngốc vậy nhỉ??? Cứ yêu hoài, yêu mài người chỉ biết làm tổn thương ta. Để khoảng cách từ trái tim đến trái tim càng xa vời. 23. Tình yêu không có lỗi, lỗi là do hai người yêu nhau không biết đến hai chữ vì nhau, khiến khoảng cách giữa anh và em càng xa dần. 24. Khoảng cách xa nhất trên thế giới không phải là sống hay chết, mà là khi chúng ta bên cạnh nhau, nhưng hai trái tim không hướng về cùng một phía. 25. Có những khoảng khắc trong cuộc đời. Khoảng cách khiến bạn nhớ ai đó rất nhiều. Nhiều đến nỗi chỉ muốn lôi họ ra khỏi giấc mơ và ôm chặt lấy họ. 26. Khoảng cách chỉ là bài kiểm tra xem tình yêu của bạn đi được bao xa. 27. Có đôi khi, bạn chọn giữ khoảng cách với ai đó, không phải vì bạn không quan tâm, mà là vì bạn biết rõ một điều Người ấy sẽ không bao giờ thuộc về bạn. 28. Khoảng cách… Khi em xoay lưng lại với anh… Hai đứa cách nhau một vòng quay trái đất… Khi hai đứa mắt đã soi trong mắt… Thì không gian còn khoảng cách nào đâu. 29. Khi người ta yêu nhau, người ta thường hay có những khoảng lặng như thế. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lặng để nhìn lại tình cảm của mình và của người kia. 30. Khoảng cách xa nhất trên thế giới này đó không phải là lúc con người ta đứng giữa sự sống và chết mà đó là khi chúng ta đang môi kề môi nhưng trong lòng em lại đang nghĩ đến một người đàn ông khác. 31. Tiếc nuối nhất là khi chúng ta không thể quay về những ngày xưa cũ ấy được nữa… Những lời hẹn ước thời thơ ấu nhưng khi trưởng thành, chúng ta chẳng còn biết đối phương là ai. 32. Em cứ tự hỏi mình, khoảng cách nào là xa nhất nhỉ? Có phải là khoảng cách giữa hai chúng mình bây giờ không? Khoảng cách giữa một đại dương. Khoảng cách của hai giờ ô tô, ba giờ máy bay và một giờ tàu điện? Ừ, có lẽ khoảng cách đó là xa lắm… 33. Khi yêu nhau, người ta sống bằng trái tim và suy nghĩ của người còn lại nhiều hơn nên khoảng cách địa lý dường như không tồn tại, có chăng chỉ là khoảng cách giữa hai trái tim. Càng mạnh mẽ, bao dung khoảng cách ấy càng ngắn, còn ngược lại đó sẽ là khoảng cách lớn nhất trên trái đất này. 34. Ngày còn yêu, em những mong chúng mình có thể ở bên nhau. Nên mới quyết tâm đến bên anh, để khoảng cách 200 km giữa chúng mình gần lại. Nên mới quyết tâm lấy nhau, để đạt được những ước mong về gia đình và những đứa trẻ. Em những mong, có một tình yêu đến cuối cuộc đời không hề hối hận. Nhưng đến cuối cùng, cũng chỉ là những ảo vọng xa xôi. 35. Giữa bộn bề cuộc sống, em là gì trong trái tim anh? Cũng giống như câu hỏi “Anh có yêu em không?”. Em không muốn nghĩ đến và cũng không muốn đặt ra câu hỏi cho anh. Vì trước khi nói ra điều gì thì bản thân mình cần phải suy nghĩ thật kĩ. Nếu hỏi anh câu hỏi ấy, chứng tỏ em không tin vào tình cảm của anh và nếu không hỏi thì người con gái nào khi yêu cũng hoang mang, lo sợ. Bởi vì đó là tình yêu mơ hồ. 36. Khoảng cách có khi thật gần nhưng lại thật xa. Đó là khi anh nằm bên em, nhưng hồn lại lang thang đến một chân trời nào khác. Là khi nằm chung giường, chung chăn đắp. Nhưng mỗi người trong chúng mình là một thế giới riêng… Khoảng cách cũng là khi, em nằm trong vòng tay anh. Nhưng cô đơn vẫn theo về giăng kín lối. Đó là khi, em ước ao một chút bối rối. Một chút được là một phần quan trọng của ai kia. 37. Đau khổ nhất và cũng là khoảng cách xa nhất mà mỗi người có thể cảm nhận được ở trên thế giới này đó là khi ta yêu một người nhưng mà người đó lại không biết, muốn thổ lộ nhưng lại không có dũng khí để bày tỏ. Một mình ngồi ôm mãi mối tình đơn phương này, buồn cũng chẳng ai biết, lúc nào cũng đắm chìm trong sự cô đơn, lạc lõng. Trong tình yêu, khoảng cách xa nhất đó chính là khi đứng cạnh người mình yêu nhưng không thể nói lên thành lời, nỗi đau ấy cứ dằn xé mãi tâm can, không biết khi nào nguôi… Cảm giác ấy thật đau, thật buồn mà khi trải qua rồi mới hiểu thấu… Hy vọng 37 câu nói hay về khoảng cách xa nhất trong tình yêu mà chúng tôi chia sẻ trên đây sẽ giúp các bạn ít nhiều nhận ra được khoảng cách xa nhất trong tình yêu để chạm tới hạnh phúc là ở đâu, xem đây là cơ hội để dừng lại và chiêm nghiệm về những gì đã qua trong tình yêu cũng như giúp các bạn giải tỏa được phần nào tâm trạng đau buồn ấy. Chúc các bạn sớm vượt qua những mệt mỏi, khó khăn trong tình yêu cũng như tìm thấy được hạnh phúc cho riêng mình! Thế giớiTình người xa xứ Thứ năm, 21/5/2015, 0943 GMT+7 Đôi khi tôi cứ nghĩ khoảng cách chính là điều khiến anh xa tôi. Tôi chỉ mong mãi được là người bạn của anh và bên anh những lúc cô đơn. Trần Thị Hồng Nhung, Hà Nội Khoảng thời gian ấy của tôi và anh gọi là yêu cũng không phải, nhưng nó ngọt ngào hơn cả tình bạn bè. 13 tuổi quá sớm để gọi là yêu nhưng cảm xúc nồng nàn lắm, ngây ngô nhưng cũng sâu sắc đến lạ kỳ. Tim tôi cũng đập nhanh mỗi khi nhìn thấy anh, chúng tôi cũng thường xuyên gọi điện, kể cho nhau nghe những câu chuyện thường ngày. Tôi tin dù trẻ con nhưng đó là tình yêu. Nhưng nó thật ngắn. Giận hờn và thời gian đã khiến chúng tôi xa nhau. Một năm sau anh đến một chân trời mới, xa cách tôi khoảng để học tập và giúp đỡ gia đình. Trong khoảng thời gian đó chúng tôi không liên lạc với nhau nhiều, nhưng tôi vẫn nghĩ về anh mỗi ngày. Có lẽ nỗi nhớ ấy da diết như là tình yêu của người lớn vậy, tôi không rõ cảm xúc của mình, là yêu hay là nhớ một người bạn thôi. Tôi chủ động liên lạc với anh. Anh trả lời và chúng tôi nói chuyện lại với nhau một thời gian. Tôi hỏi anh nhiều hơn về cuộc sống xứ sở Bạch Dương. Đôi khi anh chia sẻ, đôi khi anh lấp liếm không nói rõ ràng. Anh đã phải trải qua những ngày cô đơn bên ấy. Dù cho nơi xứ người có phát triển đến đâu đi chăng nữa thì cũng không có những người bạn nơi quê nhà. Sự cô đơn hiển hiện rõ trong từng câu chữ, mỗi lần anh nói tôi đều lắng nghe. Thoạt đầu anh cũng nghĩ đủ mọi cách để gia đình cho phép anh về Việt Nam, nhưng thật khó vì mẹ anh ở bên đó và anh cũng cần phải giúp đỡ gia đình. Anh đôi khi buông thả mình trong khói thuốc để quên đi cái sự cô đơn nơi xa xứ. Vì thế mà anh gầy guộc đi mỗi ngày. Tôi thương anh lắm nhưng lại quá xa để có thể quan tâm anh, chăm sóc cho anh. Tôi chỉ có thể lo lắng và ở bên lắng nghe anh mỗi ngày. Ngày đó tôi yêu anh nhiều lắm, nhưng đã không biết bao nhiêu lần anh lẩn tránh tôi. Anh nói anh chẳng biết anh sẽ ở đâu, và anh sẽ về Việt Nam nhưng bao lâu thì anh không đếm được. Anh bảo tôi đừng chờ. Tình yêu của chúng tôi kết thúc chẳng có lấy một lý do, cũng chẳng có một lời chia tay nào rõ ràng. Cái sự không rõ ràng ấy khiến tôi cứ cuốn theo anh, hay là do tôi chưa bao giờ hết yêu anh. Hàng ngày tôi chỉ trực chờ nick chat của anh sáng lên, như một tín hiệu cho tôi biết tôi có thể nói chuyện với anh. Và cứ thế thời gian trôi đi, tôi và anh vẫn giữ liên lạc với nhau cho đến tận bây giờ. Mỗi lần anh về Việt Nam tôi đều muốn gặp, nhưng tình cảm đã được xác định rõ ràng, rằng chúng tôi không thể đến với nhau. Lần ấy anh về, trông có vẻ khác nhiều, cao lớn hơn, nhìn cũng Tây hơn. Chúng tôi ngồi đối diện nhau, nhìn thấy anh tốt hơn, tôi yên tâm phần nào. Mặc dù sau đó tôi phải chấp nhập anh không thuộc về tôi mãi mãi. Tôi có đau lòng chứ, nhưng vẫn không hiểu bản thân mình, tôi vẫn ở bên anh chỉ để nói chuyện qua những dòng chữ. Điều khiến tôi yên lòng duy nhất là nhận được câu anh tốt, hay bất kể thông tin gì về anh, chỉ cần thấy anh hạnh phúc. Đôi khi tôi thấy khoảng cách không quá lớn lao nếu tình cảm là do con người muốn giữ. Anh có người yêu và hạnh phúc bên cô ấy. Tôi đứng bên cạnh như một người bạn thân và tôi thấy như vậy là đủ. Tôi và anh vẫn thi thoảng nói chuyện với nhau. Anh muốn về nước nhiều lắm, cũng có ý định về rồi tạo dựng cơ nghiệp. Vì anh không còn theo học nữa nên cũng muốn trở về với quê hương, nơi có bạn bè và có người anh yêu thương. Nhưng mẹ anh muốn anh ở lại giúp đỡ gia đình. Nên mọi thứ với anh vẫn thật nhiều khó khăn. 21 tuổi vẫn còn quá trẻ với tương lai trước mắt của anh. Những người trẻ Việt khác thì chỉ luôn ao ước rời xa quê hương đất nước đến vùng trời mới để có được sự đãi ngộ tốt hơn, với mức lương cao hơn. Nhưng đâu biết phương trời ấy là bầu trời của sự cô đơn. Dù thế nào cũng đâu thể bằng đất mình, quê mình, bởi có nghèo khó nhưng có tình thân, cái tình anh em bạn bè mà nơi mới không bao giờ giống được. Tôi cũng khuyên anh làm thêm một thời gian để có vốn ổn định rồi về nước lập nghiệp. Bởi chẳng nơi đâu bằng quê nhà, chẳng nơi đâu bằng nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Cứ đi rồi sẽ đến, nhưng đi rồi lại sẽ muốn quay về. Chỉ có khoảng cách từ Hà Nội đến quê nhà còn đôi khi lạc lõng biết bao, huống chi xa đồng bào cả hàng nghìn cây số. Nói tiếng người ta, ăn cơm người ta, uống nước người ta thì làm sao thân thuộc bằng ở quê nhà. Đôi khi tôi cứ nghĩ khoảng cách chính là điều khiến anh xa tôi. Tôi chỉ mong mãi được là người bạn của anh và bên anh những lúc cô đơn. Khi nghe anh không còn ai bên anh, khi anh lạc lõng giữa những con người xa lạ, tôi vẫn chờ anh ngày trở về. Trần Thị Hồng Nhung Cuộc thi "Tình người xa xứ" diễn ra từ ngày 11/5 đến 8/6/2015 với giải thưởng cao nhất trị giá 20 triệu đồng. Cuộc thi được tổ chức nhân dịp sắp ra mắt bộ phim "Quyên", dựa trên tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nguyễn Văn phim tái hiện những cuộc đời người Việt lang bạt nơi đất khách, với những cuộc tình giằng co giữa toan tính, thù hận, những trận thanh toán đẫm máu giữa các băng nhóm thấm đỏ tuyết trắng những ngày đông. Phim sẽ được phát hành tại các rạp trên toàn quốc vào ngày 19/ thể lệ và giải thưởng cuộc thi. Gửi bài dự thi tại đây. Gửi ý kiến về cuộc thi nguoivietvnexpress Tên truyện Khoảng cách của tình yêu Tác giả Bút danh Thể loại Đời thường, tình cảm Cảnh báo nếu có Không dành cho trẻ em dưới 9 tuổi Cốt truyện Tháng mười hai năm ấy, dưới cơn mưa phùn cùng cái rét buốt giá của mùa đông, có một người con trai cắn chặt môi mình cố kìm nén nước mắt. Anh để lại sau lưng người con gái mà anh yêu thương rất nhiều, bước đi… Anh là sinh viên năm thứ hai của đại học, cô vẫn còn đang tiếp tục hoàn thành năm cuối của trung học. Họ gặp nhau là một điều tình cờ khi cả hai đều tham gia vào một chương trình từ thiện giữa tháng sáu nóng bức. Anh để ý tới cô ngay từ giây phút đầu tiên khi hai người gặp nhau. Đôi mắt và nụ cười của cô cứ cuốn lấy tâm trí anh, không buông tha dù chỉ là một khoảng khắc. Anh chủ động bắt chuyện với cô và tìm thấy sự tương đồng đến lạ lùng trong cách suy nghĩ của hai người. Họ như những người yêu đã lạc nhau nhiều năm vậy! Dù chẳng ai mở lời một câu, tình yêu vẫn cứ đến với họ thật đơn giản và nhẹ nhàng. Anh ở bên cô trong suốt chuyến đi, ánh nắng gay gắt của mùa hạ dường như cũng phải ghen tị với tình yêu của họ. Sau chuyến đi, mỗi người lại trở về với cuộc sống riêng của mình song anh và cô vẫn thường xuyên nhắn tin cho nhau, vẫn ngồi cạnh nhau hạnh phúc trong góc một quán cà phê cũ gần bờ hồ. Hai người cứ yêu nhau như vậy, nhẹ nhàng và sâu lắng. Không lâu sau, anh vượt qua kỳ kiểm tra và đạt được học bổng đi sang đất nước mà anh yêu thích từ lúc bé – Nhật Bản. Ngày anh đi, cô ôm anh và khóc tại sân bay, trên má cô lúc ấy là nắng vàng và nước mắt tựa như những viên ngọc trên bờ cát. Anh xoa đầu cô, mỉm cười – Mỗi ngày anh sẽ nhắn cho em một tin báo cáo về ngày hôm đó nhé! – Có mỗi một tin thôi à – Cô nũng nịu. Tháng đầu tiên xa nhau là khoảng thời gian đầy ắp những tin nhắn yêu thương, những cuộc gọi nhớ nhung. Cho dù có bị lệch múi giờ thì hai người vẫn cố gắng để được nói chuyện với nhau. Nhưng rồi nó cứ thưa dần và thưa dần sau từng ngày. Cô gái bận rộn với bài vở trên lớp để chuẩn bị cho kỳ thi cuối cấp sắp diễn ra. Chàng trai du học sinh cũng rất hiếm khi có thời gian rảnh vì phải bươn chải với cuộc sống tự lập của mình, dù vậy anh vẫn giữ lời hứa nhắn tin cho cô mỗi ngày. Nhưng một ngày trôi qua thì lượng tin nhắn của họ lại ít đi một chút. Anh cảm nhận được sự lạnh nhạt của cô khi trả lời tin nhắn của anh qua Facebook. Anh buồn bã khi nhìn thấy avatar của cô ở ngay bên cạnh tin nhắn của anh mà không có lấy một tin trả lời. Và rồi một ngày, anh đau tới thấu tâm can khi nhận được tin nhắn của một người bạn là hình ảnh của cô bên một người con trai khác. Cô đến với anh không nói một lời và giờ khi ra đi cũng vậy. Anh cố tìm cách quên đi cô nhưng càng như vậy thì anh lại càng nhớ cô da diết. Trong căn phòng trống trải trên đất khách quê người, chỉ còn lại mình anh ngồi ủ rũ cùng nỗi đau không kể xiết. Thời gian chạy chẳng đợi một ai, sáu năm trôi qua… Lúc này anh đã kết thúc chuyến du học và về Việt Nam, trở thành giám đốc tài chính của một công ty lớn. Cũng sáu năm rồi, kể từ khi anh nhận được tin nhắn cuối cùng của cô ấy. Khoảng thời gian vừa qua, anh vẫn không thể quên được cô, nhưng anh chỉ có thể dõi theo cô qua Facebook. Nhìn những hình ảnh của cô bên người ấy, anh lại càng thấy đau lòng. Liếc nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, đã gần 6h tối, anh đẩy gọn đống giấy tờ vào một góc bàn và cầm chiếc cặp của mình, đứng dậy, bước ra khỏi công ty. Trời mùa đông lạnh thấu xương, cơn mưa phùn lại càng làm không khí thêm ảm đạm. Ngồi trong xe taxi trên đường về nhà, anh nhìn đăm đăm vào một giọt nước đang dần chảy xuống cửa kính, vẫn suy nghĩ về công việc còn dở dang. Chợt trên đài phát bản tin trong ngày hôm nay, ngày 27/12. Anh khẽ nghiêng đầu suy nghĩ, hôm nay là ngày mà anh không thể nào quên được, ngày sinh nhật cô. Đã lâu lắm rồi hai người chưa gặp nhau, lúc anh quay trở lại Việt Nam cũng không đến gặp cô. Anh không biết mình có đủ dũng khí đển gặp cô không nữa, song vẫn bảo taxi đến địa chỉ nhà cô. Anh mua một bó hoa và loại bánh cô thích ăn nhất rồi đến trước nhà cô. Tiếng chuông cửa vang lên, một người phụ nữ chạy lại mở cửa. Đó không còn là cô gái anh quen hồi trước nữa, cô có phần già và trưởng thành hơn. Anh mỉm cười – Em còn nhớ anh chứ? Chúc mừng sinh nhật em! Cô nhìn anh một lúc lâu, không nói câu nào. Ánh mắt cô nhìn anh ngạc nhiên đến lạ, cô ngập ngừng – A…Anh vẫn nhớ ư? Tại sao? Em đã đối xử với anh tệ đến vậy sao anh vẫn đến gặp em? – Tại sao à? Tại vì anh yêu em! – Anh còn yêu em sao? – Anh chưa bao giờ hết yêu em! Nước mắt cô trực tràn, đưa tay lên vuốt lấy má anh. Rồi cô ôm anh, oà khóc -Em xin lỗi, em xin lỗi, em xin lỗi,… Cô cứ lặp lại câu nói ấy mãi không ngừng. Anh khẽ chạm vào vai cô, thì thầm – Không, anh phải cảm ơn em đấy. Em đã giúp anh có động lực vượt qua tất cả những chuyện đau buồn trong cuộc sống. Vì không điều gì là đau khổ hơn khi nhìn em ra đi theo một người con trai khác. Anh khẽ đẩy nhẹ cô gái, quay lưng lại và bước đi dưới cơn mưa buồn bã. Tháng mười hai năm ấy, dưới cơn mưa phùn cùng cái rét buốt giá của mùa đông, có một người con trai cắn chặt môi mình cố kìm nén nước mắt. Anh để lại sau lưng người con gái mà anh yêu thương rất nhiều, bước đi…

khoảng cách của tình yêu