Get notified when [Full] Cả cơ thể em, tôi đều thích is updated. Sign up with Facebook Sign up with Google. OR . hai cơ thể trái biệt, hai đôi Chương 6: Hình như là cảm động. Chương 7: Dọn ra ngoài. Chương 8: Tôi có thể về nhà anh không? Chương 9: Đây là em khiêu khích tôi. Chương 10: Cái đó của anh ta có to không. Chương 11: Bị bỏng. Chương 12: Lo lắng cho cô. Chương 13: Ngủ cùng tôi. Chương 14: Lại phát bệnh. Cả cơ thể em tôi đều thích - (Chương 38) - Tác giả Nguyễn Ngọc Trân Quế Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Cả cơ thể em tôi đều thích [CVER] //VJen// 5 lượt thích / 33 lượt đọc. Đọc Truyện. Chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả . Các chương trình khuyến mãi diễn ra thường xuyên và đều đặn. Tất cả người chơi đều có thể tham gia nhận phần thưởng tại đây. Vì vậy, anh em nên chú ý thông báo để không bỏ lỡ các cơ hội hấp dẫn này nhé. V99 đảm bảo hoạt động minh bạch, công khai và uy tín Nhận được tin nhắn nặc danh Đàn Tiểu Khiết vội đi đến khách sạn, cảnh tượng trước mắt làm cô không thể tin được, người đàn ông cô yêu lại đang "yêu" một người khác. Cô bỏ chạy ra ngòai thì đụng vào anh, hai con người hai số phận lại có thể hòa hợp về tâm hồn lẫn thể xác. Họ tạo nên một Cả Cơ Thể Em Tôi Đều Thích FULL , chương 2 của tác giả Nguyễn Ngọc Trân Quế cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Cả cơ thể em tôi đều thích - (Chương 71) - Tác giả Nguyễn Ngọc Trân Quế Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. . Trần Gia Kiệt một tay giữ lấy chân cô xem vết thương, một tay mở lọ thuốc ra rồi anh thấm nhẹ lên vết thương, Tiểu Khiết nhìn động tác của anh mà trong lòng không hiểu sao dâng lên một cảm xúc khó tả, hai năm yêu nhau Lý Nhiệm Kỳ cũng chưa từng đối xử ôn nhu như vậy với cô, chợt sống mũi thấy cay cay cuối cùng nước mắt không kìm được nữa mà chảy xuống. Tiểu Khiết vội quay đi chỗ khác lau nước mắt nhưng hình như càng lau nước mắt càng nhiều, đến tận cùng không thể ngăn được dòng nước mắt nóng ấm đó nữa cô mới để cho nó chảy xuống tự do. Trần Gia Kiệt đưa ánh mắt âm trầm nhìn cô, đợi cô khóc xong anh rút tờ khăn giấy đưa cho cô. - 'Đừng làm một người phụ nữ ngu ngốc, chỉ có phụ nữ ngu ngốc mới khóc vì bị đàn ông phản bội.' Nói xong anh xoay người đi ra ngoài. Tiểu Khiết nghe xong câu nói đó thì đã nghĩ rất lâu, vừa nãy không hiểu sao cô lại khóc khi thấy anh ôn nhu như thế với mình nhưng anh lại nghĩ cô khóc vì chuyện bị phản bội. Không muốn suy nghĩ nữa, cô cầm điện thoại bước khập khiễng ra khỏi phòng. Vậy một chiếc taxi để về, trên đường về cô đã nghĩ rất nhiều, không phải cô nghĩ sẽ đối diện với Lý Nhiệm Kỳ như thế nào, nói chuyện với bố mẹ ra làm sao mà cô nghĩ về người đàn ông đó. Nghĩ đến lúc anh mặc chiếc áo choàng tắm, rồi nhớ đến nụ hôn đầy ướt át kia, nhớ đến lúc anh nhẹ nhàng bôi thuốc cho cô. - 'Cháu ơi, đến nơi rồi.' Tiếng bác tài xế đã kéo cô về thực tại. Xuất hiện trước mắt cô là ngôi biệt thự rộng lớn, nơi đây là nơi cô đã sống mười ba năm. Hai mươi ba năm trước cô được viện trưởng cô nhi viện nhặt được ở trước cổng cô nhi viện Vân Sam, rất may mắn cô lớn lên mà không bị bệnh tật gì sau này đến năm cô mười tuổi đã vô tình cứu được em gái của Lý Nhiệm Kỳ nên bố mẹ của anh đã nhận nuôi cô, cho cô ăn học đàng hoàng. Cô rất biết ơn họ, không biết làm thế nào để trả ơn, năm cô hai mươi mốt tuổi mẹ Lý có gợi ý đến vấn đề kết hôn của Lý Nhiệm Kỳ và tín nhiệm cô làm con dâu, lúc đó cô vì lòng biết ơn nên đã nhận lời, đến khi Lý Nhiệm Kỳ từ nước ngoài trở về nghe đến hôn lễ được sắp đặt thì không ý kiến gì. Họ bắt đầu yêu nhau hai năm và đã định ngày cưới, nhưng giờ cô mới phát hiện ra tình cảm cả hai dành cho nhau rất ít mới dẫn đến kết cục này. Cô thở dài đi vào nhà, ở phòng khách Lý Nhiệm Kỳ đang mệt mỏi ngồi ở đó, nhìn anh cả người phờ phạc, hai mắt đỏ ngầu, râu mọc lổm chổm, quần áo xộc xệch có mùi rượu, có thể đoán được cả đêm anh ta không ngủ. - 'Tiểu Khiết, con đi đâu cả đêm giờ mới về vậy?' Dì Hồng đang dọn nhà thấy cô thì lo lắng hỏi. Lý Nhiệm Kỳ nghe cô về thì đứng lên rồi xoay người lại đi đến cạnh cô. - 'Tiểu Khiết, em về rồi sao? Tốt quá, chúng ta nói chuyện được không?' Tiểu Khiết lùi về sau hai bước, thứ nhất mùi rượu trên người anh quá nồng cộng thêm việc làm dơ bẩn của anh khiến cô cảm thấy thật khinh bỉ. - 'Được.' Cô lạnh nhạt đáp. Cô và anh ra ghế ngồi, dì Hồng thấy tình hình hai người trẻ này có vẻ không ổn nên đứng phía sau nghe họ nói chuyện. - 'Tiểu Khiết, thật ra đêm qua anh là bị hãm hại.' Có cơ hội nói chuyện nên anh vội giải thích ngay. Lý Nhiệm Kỳ thật ra hai năm qua anh đều yêu cô thật lòng, Tiểu Khiết lớn lên thì ngày càng xinh đẹp lại thông minh làm cho ai cũng muốn chinh phục cô, Lý Nhiệm Kỳ cũng vậy anh yêu cô nhưng không biết thổ lộ như thế nào, nhưng cô lại không cho anh đụng vào nói rằng sẽ cho anh tất cả lần đầu tiên vào đêm tân hôn, đàn ông trời đã sinh sẵn cho dục vọng to lớn anh lại không làm được gì cô nên khi thấy Uông Nhã chủ động như vậy thì anh cũng chỉ có mục đích qua đường thôi ai ngờ được lại để cho Tiểu Khiết biết. Anh không cam lòng mất đi cô nên mới một mực giải thích như thế. - 'Ngày mai tôi sẽ chuyển ra ngoài, việc hôn lễ tôi quyết rồi sẽ dừng lại. Mọi chuyện tôi sẽ chờ bố mẹ về nói chuyện.' Bố mẹ Lý tuy đã ngoài năm mươi nhưng tình cảm vẫn rất nồng nhiệt, hai người thường xuyên đi du lịch cùng nhau, năm mười tám tuổi Lý Nhiệm Kỳ thay Lý Sâm quản lí công ty nhỏ này để bố mẹ được về hưu sớm, bố mẹ Lý tháng trước đã qua Nhật, tháng này lại sang châu Âu cùng nhau, mà họ mỗi lần đi sẽ không mang theo bất kì vật dụng liên lạc gì trừ quần áo, thẻ ngân hàng, một máy ảnh. Nên trước hết cô phải chuyển đi đã đợi sau này bố mẹ Lý về mới nói chuyện hủy hôn được. Giới thiệuVì muốn chứng thực một việc, Đàn Tiểu Khiết theo chỉ lời của một tin nhắn nặc danh, đi đến khách sạn kia, sau đó chính là cảnh tượng ghê tởm mà cả đời này chắc cô cũng không bao giờ quên được..Người đàn ông cô yêu kia lại đang phản bội cô, đang cùng với một người khác trên đớn, phẫn hận, thất vọng đan xen, cô không thể nào chịu đựng được, bỏ chạy ra đó, cô gặp được anh, gặp được một người khiến đời cô thay và anh, hai người hai số phận, lại hòa hợp với nhau...cả tâm hồn và thể xác. Lúc này Giản Tử Hạo đi ra, Tuyết Liên cùng anh vội đi đến. - 'Cô ấy sao rồi?' Anh hỏi. Giản Tử Hạo bỏ khẩu trang ra 'Phần đầu va đập khá mạnh chắc sẽ mất vài ngày mới tỉnh dậy, còn lại mọi thứ đều ổn.' - 'Vậy cô ấy đâu?' Tuyết Liên hỏi. - 'Được đưa đến phòng hồi sức rồi, tạm thời mọi người đừng vào đông quá để cho cô ấy nghỉ ngơi đi.' Giản Tử Hạo nói. Tuyết Liên nhìn Trần Gia Kiệt 'Trần tổng, để tôi ở cùng cậu ấy cho.' - 'Không được, bảo bối lúc giờ anh rất mệt, em không quan tâm anh sao?' Giản Tử Hạo kéo tay Tuyết Liên. Tuyết Liên lườm anh 'Buông tay ra.' - 'Để tôi là được rồi.' Trần Gia Kiệt nói rồi rời đi. Tuyết Liên nhìn bóng lưng anh thì thở dài, họ đúng là trải qua vất vả mới về với nhau mà. Giản Tử Hạo nhìn theo ánh mắt của cô, tò mò hỏi. - 'Bảo bối, em đang nhìn cái gì vậy?' Tuyết Liên nhẹ giọng nói 'Em biết rồi, em và Tiểu Khiết đều hiểu lầm anh ấy rồi, thật ra người anh ấy yêu vẫn luôn là Tiểu Khiết, anh ấy chưa bao giờ làm ra chuyện gì có lỗi với Tiểu Khiết cả.' - 'Anh đã nói rồi mà, phụ nữ các em thật đa nghi.' Giản Tử Hạo nói. - 'Giờ thì em biết mình sai rồi.' Tuyết Liên nhìn vào anh nói. Giản Tử Hạo ôm lấy cô 'Vậy bảo bối, tối nay em có thể cho anh lên giường ngủ chưa?' - 'Anh đừng mơ.' Cô nghiêm giọng. Giản Tử Hạo bất mãn vác cô lên vai 'Nếu em không cho anh chung giường buổi tối vậy được chúng ta sẽ chung giường ban ngày, còn ban đêm sẽ là ghế sofa, sàn nhà, bàn làm việc..' - 'Á, buông ra, anh là tên biến thái, ai muốn ở chung với anh chứ.' Trần Gia Kiệt đi vào phòng cô, nhìn cô gái đang an yên ngủ trên giường, anh nâng khóe miệng rồi đặt lên môi cô một nụ hôn. Cô đã trở về bên cạnh anh rồi, cảm giác bao ngày cảm xúc tồi tệ bỗng có ánh nắng chiếu vào thật tuyệt vời. Thư kí Triệu đi vào 'Trần tổng, ngài cũng nên kiểm tra sơ quá.' - 'Không sao, tôi vẫn ổn. Không còn việc gì nữa, cậu về trước đi.' Thư kí Triệu cúi đầu chào rồi lui ra ngoài. - 'Khoan đã.' Anh cất giọng. - 'Thử điều tra xem số liệu giả mà Lý Nhiệm Kỳ có được là ở đâu.' - 'Vâng.' Thư kí Triệu trả lời. - 'Xem ra dạo này Lý Nhiệm Kỳ rất rảnh rỗi, tạo việc làm cho cậu ta một chút.' Dám đụng đến người phụ nữ của anh, lần này anh sẽ một đấu một với hắn. - 'Vâng.' Thư kí Triệu cúi đầu chào rồi lui ra ngoài. Trần Gia Kiệt nắm lấy tay cô, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ngủ say của cô, anh thì thầm. - 'Tiểu Khiết, anh xin lỗi, sau khi em tỉnh dậy mọi chuyện sẽ khác.' Anh vuốt tóc cô 'Dạo này mệt lắm có phải không? Vậy em hãy cứ nghỉ ngơi cho kĩ nhé.' Tin tức thang máy bị kẹt và tin cô bị thương nhanh chóng lan khắp công ty, truyền đến tai nhà họ Lý. Mẹ Lý cùng Lý Nhiệm Kỳ và Tiểu Hi đều đến thăm cô, lúc anh đang lau mặt cho cô thì họ đến. 'Cốc...cốc..' Mẹ Lý đưa tay gõ cửa phòng rồi bước vào. Tiểu Hi cầm bó hoa cùng Lý Nhiệm Kỳ xách giỏ trái cây đi vào đặt lên đầu giường, anh lịch sự đứng dậy cúi đầu chào bà. - 'Lý phu nhân.' Mẹ Lý mỉm cười 'Chào cậu, không cần khách sáo.' Tiểu Hi mỉm cười, thẹn thùng nói 'Chào anh Trần.' Lý Nhiệm Kỳ lạnh lùng đứng một bên nhìn cô gái đang nằm trên giường, mẹ Lý đến lúc này không còn như trước mà xem nhẹ quan hệ của cô và anh nữa, bà nghi ngờ hỏi. - 'Cậu và Tiểu Khiết nhà ta có quan hệ sao?' Anh nhìn vào cô, ánh mắt ôn nhu, nhẹ nhàng trả lời 'Cô ấy đã là người phụ nữ của tôi.' Câu nói của anh khiến ba người đơ tại chỗ, Lý Nhiệm Kỳ khó chịu nắm chặt hai tay lại, nghiến răng ken két, Trần Gia Kiệt anh ngang nhiên đứng trước mặt Lý Nhiệm Kỳ tuyên bố chủ quyền. Tiểu Hi suy sụp, cô như không thể tin nữa, lòng mến mộ của cô dành cho anh là rất lớn. Còn mẹ Lý, ban đầu bà có chút sốc nhưng sau đó lấy lại được bình tĩnh, bà nghĩ, dù sao Tiểu Khiết cũng không phải con ruột bà, huống hồ giờ cô cũng không còn là vị hôn phu của Lý Nhiệm Kỳ nhà bà nữa, nên việc này bà không nên xen vào thì phải hơn. Ngồi nói chuyện một lúc, Tiểu Hi xin phép ra ngoài trước, bước ra khỏi phòng cô gặp phải thư kí Triệu. - 'Chào chú.' Cô nhanh miệng chào. Thư kí Triệu đang cầm hồ sơ báo cáo vào cho anh thì gặp cô 'Cô bé, đến đây làm gì à?' - 'Vâng,cháu đến thăm chị Tiểu Khiết.' Thư kí Triệu cau mày 'Hình như cháu không được vui, sắc mặt không ổn, có chuyện gì à?' - 'Vâng.' Cô đáp. Thật ra thư kí Triệu có thể nhìn ra cô bé Tiểu Hi này thích Trần tổng, đó là điều đương nhiên, bất kể người con gái nào gặp Trần tổng cũng sẽ yêu thích nên anh không lấy làm lạ, nhưng cô bé này thì khác, anh có chút hụt hẫng mất mát. - 'Tôi dẫn cháu đi nơi này.' Nói rồi anh kéo tay cô bé ra công viên trong bệnh viện. Hai người đi dạo về phía những đứa trẻ mặc quần áo bệnh nhân đang vui đùa, một bé trai chạy đến cạnh hai người. - 'Chị xinh đẹp, bạn trai chị thật đẹp trai, hai người cùng chơi với bọn em đi.' Tiểu Hi đỏ mặt, cậu bé này nhìn kiểu gì ra cô và chú này là người yêu vậy? Cô định lên tiếng giải thích thì... Thư kí Triệu kéo tay cô đi 'Đi thôi, qua đó chơi tâm trạng sẽ đỡ hơn.' Nhận được tin nhắn nặc danh Đàn Tiểu Khiết vội đi đến khách sạn, cảnh tượng trước mắt làm cô không thể tin được, người đàn ông cô yêu lại đang "yêu" một người khác. Cô bỏ chạy ra ngòai thì đụng vào anh, hai con người hai số phận lại có thể hòa hợp về tâm hồn lẫn thể xác. Họ tạo nên một tình yêu đẹp nhưng cũng không kém phần đau khổ. Hãy cùng theo dõi nhé!Truyện này do 阮氏芳 cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon   - 'Kiệt, em muốn nói chuyện với anh.' Cô dựa vào ngực anh thì thào ôm lấy cô 'Ngoan, đừng nói gì cả, em đang bị thương, đợi chúng ta ra khỏi đây đã.'Thang máy tiếp tục rơi xuống, anh cố gắng ôm chặt cô Khiết mỉm cười, nếu thang máy cứ rơi như vậy anh và cô sẽ gặp nguy mất. Như vậy cô và anh sẽ chết cùng nhau sao?Đây có lẽ là ý trời, đến lúc cô và anh quay lại bên nhau thì lại lâm vào hoàn cảnh sinh tử này. Nhưng lúc này, có anh ở đây khiến cho cô không còn hoảng sợ nữa mà cô đang chấp nhận, chấp nhận sự sắp đặt này. Chợt mọi người nghe thấy tiếng động bên ngoài, mọi người đang tiến hành sửa thang 'Chúng ta được cứu rồi.'- 'May quá,tôi thật sự không muốn chết.'- 'Huhu, sao lâu như vậy?' Mọi người xung quanh nhìn nhau lát sau mọi người đều thấy tấm chắn trên đỉnh thang máy được mở ra, một cái đầu của nhân viên sửa chữa thò 'Mọi người bên trong không sao chứ?'Trần Gia Kiệt cau mày 'Cậu bớt nói nhảm đi, mau cứu người.'- 'Vâng, vâng.' Cậu ta nhanh chóng 'Bây giờ chỉ có thể đưa từng người một lên, nhưng Trần tổng phiền anh giúp chúng tôi đỡ họ lên trước được không? Dù sao ở trong đó phụ nữ cũng nhiều hơn'. Nhân viên gật đầu rồi nhìn thư kí Triệu, anh ta hiểu ra liền tiến về phía 'Tiểu Khiết, bây giờ anh đưa em lên trước, em đang bị thương.'- 'Không, em không muốn, em muốn ở cùng anh.' Cô vuốt tóc cô 'Nghe lời anh?'.Cô lắc đầu 'Không, em sẽ ở lại cùng anh đến lúc anh ra ngoài.'- 'Tiểu Khiết, ngoan một chút, em lên trước rồi anh sẽ cùng lên sau.' Anh ôn nhu nói. - 'Không, em muốn ở cạnh anh.' Cô cố chấp 'Ngoan, em đang bị thương.'Cô lắc đầu, ôm lấy anh. Anh thở dài, cô gái này sao hôm nay lại cố chấp như vậy. - 'Vậy em đứng đây để anh giúp họ lên trước có được không?' Anh ngoan ngoãn lùi về sau 'Vâng.'Ở đây nhiều người như vậy, mà anh và thư kí Triệu lại đỡ từng người lên với độ cao như vậy hết sức khó khi đỡ mọi người lên hết chỉ còn lại anh và cô cùng thư kí 'Trần tổng, anh đưa tiểu thư lên đi, để tôi đỡ anh lên.'- 'Cậu lên trước đi, giúp tôi lên đỡ cô ấy.' - 'Vâng.' Thư kí Triệu lên trước rồi đưa tay xuống 'Trần tổng, anh mau đưa tiểu thư lên đi.'Nhưng...Đến lúc này bỗng nhiên thang máy rơi mạnh xuống, Tiểu Khiết loạng choạng lần nữa đập đầu vào tường, rồi cô ngã khụy xuống đất. Tình huống xảy ra rất nhanh khiến anh không kịp ôm lấy 'Trần tổng.' Thư kí Triệu gọi nhưng thang máy đã rớt 'Tiểu Khiết, em tỉnh lại đi, Tiểu Khiết.' Anh lay mạnh cô nhưng cô vẫn không động đậy tiệt, ngay cả anh còn không chịu nổi huống chi là người phụ nữ yếu ớt ấy. Anh ôm cô vào 'Xin lỗi, xin lỗi vì đã không bảo vệ tốt cho em.' Anh thì thầm nói, trong lòng nóng như lửa đốt. Anh không thể nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu cô gặp chuyện khi thang máy đỡ chòng chành, nhân viên mới cạy cửa một lần nữa, lần này họ nhanh chóng đưa hai người ra ngoài. Anh bế lấy cô đã ngất lịm chạy ra 'Thư kí Triệu, nhanh chóng đến bệnh viện của Giản Tử Hạo.'Anh ta không dám chậm trễ, tăng tốc chạy nhanh nhất có thể đến bệnh viện. Anh bế cô đặt lên xe đẩy, Giản Tử Hạo bên cạnh 'Cô ấy sao vậy? Phần đầu bị thương khá mạnh.'Điều này làm anh càng khẩn trương 'Cô ấy bị va đầu vào thành thang máy.' Giản Tử Hạo đưa Tiểu Khiết vào phòng cấp cứu, điện thoại cô lúc này có người gọi đến, là Tuyết Liên. Anh nhìn rồi nhấn phím 'Tiểu Khiết, trốn việc sao? Cậu đi lâu quá rồi đấy.' Tuyết Liên thấy cô lâu trở về nên gọi 'Cô ấy vừa bị kẹt ở thang máy, đang trong phòng cấp cứu....tút..tút..' Tuyết Liên cúp điện thoại cầm lấy túi sách chạy đi, lúc này gặp phải trưởng 'Này, này, đang trong giờ làm việc mà cô đi đâu vậy?'- 'Tiểu Khiết gặp phải chuyện rồi, cô ấy đang trong phòng cấp cứu, tôi phải đến đó.' Nói rồi cô lao ra Liên đi đến bệnh viện thấy anh đang ngồi ở hành lang chờ, cô đi 'Tại sao cô ấy lại như vậy? Trưa nay còn bình thường cơ mà.'Anh vò đầu mình 'Xin lỗi, có lẽ là tại tôi.'- 'Anh thật quá đáng, vì anh cô ấy đã phải chịu nhiều đau khổ, thế mà ngay cả bảo vệ cô ấy anh còn không làm được.'Anh vẫn im lặng, Tuyết Liên phẫn uất 'Anh thật không đáng mặt đàn ông, anh khiến cô ấy đau khổ vì anh nhiều như vậy, anh lại nỡ phản bội cô ấy. Anh có biết vì anh Tiểu Khiết phải trở lại bên cạnh Lý Nhiệm Kỳ hay không?'Lần này anh không im lặng nữa, ngẩng đầu lên nhìn cô 'Cô nói gì?'Tuyết Liên cười lạnh 'Lý Nhiệm Kỳ nắm trong tay danh sách quỹ đen của công ty anh, anh ta lấy đó để uy hiếp Tiểu Khiết, vì lo cho anh nên cô ấy đã ở lại bên cạnh Lý Nhiệm Kỳ vậy mà hôm đó anh lại cùng người phụ nữ khác rời đi trước mặt cô ấy, hôm qua thì qua đêm cùng người phụ nữ đó, anh thật quá đáng.'Anh im lặng, vẫn chưa kịp hiểu hết những lời Tuyết Liên lúc hiểu ra thật sự đã muộn, anh hiểu lầm cô rồi, cô yêu anh nhiều như vậy nhưng anh lại không biết, cũng không hiểu. Đến cuối cùng người chịu tổn thương chính là Khiết, anh xin 'Mọi chuyện không phải như cô ấy nghĩ đâu. Tôi và Trịnh Ly thật sự không có gì cả.'Anh giải thích cho Tuyết Liên hiểu, thật ra Tuyết Liên chưa quen biết anh lâu nhưng lại luôn chắc chắn anh không phải hạng người như thế. Lần này hiểu lầm giữa họ quá lớn, anh chợt nhớ đến có phải lúc vừa rồi chuyện cô muốn nói là chuyện này. Sau lần này anh sẽ bảo vệ cô tốt hơn, sẽ không để hiểu lầm xảy ra dễ dàng nữa. Cô đã chịu quá nhiều tổn thương rồi.

cả cơ thể em tôi đều thích